Hạ Tình Không quay đầu nhìn thoáng qua Mục Thần Hạo, thấy Mục Thần Hạo cũng nhìn vào màn hình, tay nhỏ lập tức che mắt anh lại: "Không cho anh nhìn!"
"Tại sao?" Mục Thần Hạo quay đầu, hứng thú hỏi.
"Không vì cái gì cả, đơn giản là không được nhìn!" Hạ Tình Không hừ lạnh nói.
Tuy cô và Mục Thần Hạo không có tình cảm, nhưng cho dù nói thế nào thì hợp đồng hôn nhân đã ký, Hạ Tình Không luôn cảm giác Mục Thần Hạo đã là đồ của cô rồi!
"Cho tôi một lý do." Mục Thần Hạo nhẹ nhàng hất tay cô ra.
"Không phải anh là vì hôn phu của tôi sao? Sao có thể nhìn phụ nữ khác? Đây cũng tính là ngoại tình đó!" Hạ Tình Không thuận miệng nói bậy.
"Được, vậy sau này tôi chỉ nhìn cô." Mục Thần Hạo nói bên tai cô, tình thoại rung động lòng người làm lòng cô dâng lên một loại cảm giác lạ lẫm.
Lỗ tai lập tức nóng hổi, Hạ Tình Không mắng: "Phi, đồ lưu manh thúi!"
Trên màn hình vẫn tiếp tục chiếu cảnh giường chiếu...
Sinh nhật của Hạ Chính Hoa...Chắc chắn bị phá hư rồi.
Lúc này, trên màn hình lớn ở sảnh lớn của bữa tiệc, cũng đang phát hình ảnh giống như video Hạ Tình Không đang xem...
1: Thẩm Diệu Ngọc hoang mang
Trong sảnh lớn ở bữa tiệc, vốn sắc mặt của Thẩm Diệu Ngọc đang rất tốt, lập tức biến thành hoang mang.
Hôm nay là sinh nhật của Hạ Chính Hoa, vốn sắc mặt của ông ta đang vui vẻ hồng phơn phớt cũng lập tức biến thành màu gan heo.
Trên màn hình, con gái thứ hai của ông ta chật vật không chịu nổi, đầu tóc dài rối tung tản ra hai bên,một người đàn ông khác đỡ cô ta lên nửa quỳ trên đầu giường, một người phía trước, một người phía sau.
Ban đầu Hạ Tình Xuyên vẫn còn ý thức, liều mạng giãy dụa, nhưng khi thuốc phát tác, cuối cùng cũng không chống đỡ nổi được.
Trên giường đơn, một vết máu đỏ thẫm đâm vào mắt Thẩm Diệu Ngọc.
Mấy người ở đây đều không tự chủ nhìn chằm chằm màn hình, sau đó xì xào bàn tán.
Nếu như không có chuyện gì xảy ra, thì chuyện cô hai nhà họ Hạ thác loạn với một đám đàn ông sẽ trở thành trò cười mỗi khi bàn chuyện của giới hào môn.
"Tắt! Tắt nhanh lên!" Thẩm Diệu Ngọc điên cuồng gọi nhân viên đi tắt, tại sao người xuất hiện trên màn hình lại là con gái của bà ta mà không phải là Hạ Tình Không?
Xem như con gái không thể gả cho Mục Thần Hạo, thì tương lai ít nhất cũng phải gả vào thế gia danh môn. Bây giờ nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, thì con gái của bà ta còn sống thế nào nữa.
Trong nháy mắt, trong sảnh lớn gà bay chó sủa, Hạ Chính Hoa đen mặt đập bàn đứng dậy, rống giận với Chu Vân Thâm bên cạnh: "Cô hai đâu? Cô hai ở đâu? Đi tìm nhanh lên!"
Chu Vân Thâm cảm nhận được lửa giận của ông chủ nhà mình, cơ thể liền run rẩy: "Vâng, ông chủ."
Cho dù thế nào thì tối nay Hạ Tình Xuyên đã làm Hạ Chính Hoa mất hết mặt mũi.
Trong phòng 1701.
"Cô chủ chưa biết đúng không? Màn hình lớn dưới lầu cũng đồng thời phát đoạn video này đó." Khuôn mặt nhỏ của Bánh Bao tràn đầy hưng phấn, lần đầu tiên cô ta thấy cảnh này nha, vừa tò mò vừa hơi xấu hổ.
Hạ Tình Không nhìn hình ảnh trên màn hình, một lát sau nhắm mắt lại, cuối cùng tắt màn hình.
Lông mi xinh đẹp run run, cô nhẹ nhàng nói: "Chuyện cũng xong rồi, xem như bỏ qua đi."
Nhìn cảnh này, cuối cùng Hạ Tình Không vẫn không đành lòng lắm, nếu tiếp tục quay nữa, có lẽ cô em gái này của cô không thể sống ở thành phố SH này nữa.
Một người phụ nữ, quan trọng nhất là danh tiết, loại chuyện này chắc chắn sẽ biến thành ám ảnh suốt cuộc đời cô ta. Như vậy cũng đủ rồi, nếu như còn chiếu tiếp, mặt mũi sẽ không còn nữa, sau này biết đối mặt với người khác thế nào?
Mục Thần Hạo ôm bả vai Hạ Tình Không, hơi nhướng mày: "Thấy không đành lòng rồi hả? Nếu như không phải A Chính phát hiện sớm thì người nằm trên giường kia là cô đấy. Hôm nay người bị phát sóng cũng là cô, mấy cái này tôi không hề động vào, tất cả đều được mẹ kế cô sắp xếp."
Cô biết, cô biết hết.
Lúc Hạ Tình Xuyên mời rượu, cô đã cảm thấy sẽ có chuyện gì đó xảy ra, cô cũng hiểu đạo lý này.
"Cô chủ, nhân từ với kẻ thù là tàn nhẫn với chính mình. Hôm nay cô ta bị như vậy, chẳng qua là tự làm tự chịu thôi." Sắc mặt của Bánh Bao đã chuyển sang nghiêm túc.
Suy cho cùng Hạ Tình Không vẫn chỉ là một cô gái lớn lên trong nhà bình thường, tuy thông minh cơ trí, biết mẹ kế thuê người giết mình, thề phải cho họ trả giá đắt, nhưng đúng là vẫn hơi mềm lòng.
Mục Thần Hạo cũng hiểu.
Khoát khoát tay với A Chính.
A Chính gọi điện thoại bảo người tắt màn hình lớn trong sảnh lớn.
"Ừm." Hạ Tình Không nặng nề gật đầu.
2: Thẩm Diệu Ngọc hoang mang
"Đi thôi, chúng ta xuống đi." Mục Thần Hạo kéo tay nhỏ của Hạ Tình Không, đi ra ngoài.
Xuống lầu, thang máy mở ra, đúng lúc đối diện với Thẩm Diệu Ngọc và Hạ Chính Hoa. Đằng sau cũng có không ít người đứng xem náo nhiệt. Thông qua Mục Thần Hạo cố ý thả camera ra, họ tra được Hạ Tình Xuyên đang ở phòng 1702 ở tầng mười bảy.
Thẩm Diệu Ngọc đỏ cả mắt, hình tượng hiền lành đoan trang cố ý xây dựng lên cũng không còn nữa.
Mặt bà ta lạnh lẽo: "Mày thật ác độc, vậy mà dám làm vậy với Tình Xuyên?"
Hạ Tình Không liền cười, hành động của Thẩm Diệu Ngọc là "ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo" à? Lập tức cảm giác không đành lòng vừa rồi của cô đều tan biến hết.
Bánh Bao nói đúng, nhân từ với kẻ thù là tàn nhẫn với mình.
"Dì à, con làm gì Tình Xuyên rồi hả?" Hạ Tình Không nhìn thoáng qua mọi người, ngáp một cái.
Thẩm Diệu Ngọc há mồm, nhưng không biết nói thế nào.
Bà ta không thể nói, người nên nằm trên giường bị người ta chà đạp là Hạ Tình Không mới đúng?
Ám hại con chồng...
Tội này bà ta không đảm nhận nổi, cũng sẽ phá hư hình tượng vợ hiền của bà ta trong lòng Hạ Chính Hoa.
"Bác Hạ, chuyện gì xảy ra? Vừa nãy Tình Không uống chút rượu nên hơi choáng đầu, tôi liền dẫn em ấy lên phòng nghỉ ngơi." Mục Thần Hạo nhếch môi mỏng, ôm bả vai của Hạ Tình Không nói.
Có câu gọi là chuyện xấu trong nhà không thể để lộ ra ngoài, Hạ Chính Hoa cũng không biết nên nói thế nào cho phải. Dù sao người quan trọng nhất cũng là mặt mũi, Hạ Chính Hoa cũng đã lớn tuổi, nếu cậu Mục không biết gì thì vẫn nên bỏ qua thôi.