2: Trò cười cho chị em
Thông qua mấy ngày đọc tài liệu điều tra, Hạ Tình Không phát hiện một số chuyện bát quái.
Thì ra ba của Mục Thần Hạo, Mục Tử Minh và Nạp Lan Tuyết là thanh mai trúc mã, là bạn học từ nhỏ đến cấp ba. Có điều Nạp Lan Tuyết chỉ xem Mục Tử Minh như bạn tốt.
Mặc dù Mục Tử Minh cũng có lòng thích bà, nhưng khi biết tim của người đẹp không đặt ở người mình thì ông cũng từ bỏ.
Khó tránh Mục Thần Hạo nói ông Mục rất bướng bỉnh, nhất định phải thực hiện lời hứa năm đó, thì ra là thích bà ấy.
Không cưới được Nạp Lan Tuyết thì để con trai mình cưới con gái của bà, xem như cũng là người một nhà.
Buổi chiều hôm nọ, nhiệt độ rất dễ chịu, vô cùng sảng khoái.
Ánh nắng mỏng nhẹ vẩy lên toàn bộ biệt thự nhà họ Mục, trong vườn tràn đầy không khí thoải mái. Hạ Tình Không ngồi trong vườn, tiếp tục xem ghi chép thông tin ba tháng gần nhất của Trần Văn Khang được A Chính điều tra thông qua một số thủ đoạn đặc biệt. Dòng tiền trong tài khoản, còn có tình hình của vợ Trần Văn Khang.
Quan trọng nhất chính là đoạn video trước khi Trần Văn Khang tự sát, ý đồ tìm ra manh mối.
Trước khi chết Trần Văn Khang rất bình tĩnh, sau khi vào ngục giam thì ngồi xuống góc tường, ngây ngốc nhìn vách tường, không thấy rõ sắc mặt của ông ta. Sau đó ông ta bình tĩnh lấy một hũ thuốc ngủ trong người ra, uống hết rồi lên giường nằm.
Giống như đã sớm chuẩn bị tinh thần để tự sát.
Tại sao lại dứt khoát như vậy? Chắc chắn là có người đứng sau lưng, đồng thời hứa hẹn gì đó, mới có thể khiến ông ta không tiếc hy sinh mạng sống của mình.
Đây là một điểm không nghĩ ra, mà nó cũng có thể là điểm mấu chốt của vấn đề.
Hạ Tình Không suy tư.
"Bà chủ, có một cô gái đứng trước cửa, tự xưng là em gái của cô."
"Em gái? Em gái tôi đến?" Hạ Tình Không kích động, Uyển Oánh về rồi sao.
Người hầu gật đầu: "Vâng, cô ta tên là Hạ Tình Xuyên."
Lòng Hạ Tình Không lập tức lạnh xuống, Tình Không, Tình Xuyên, tuy hai tên khá tương tự, nhưng người được gọi là em gái này luôn từng giây từng phút nghĩ cách đẩy cô vào chỗ chết.
Sao cô ta lại đến đây?
Hạ Tình Không nhíu mày, rõ ràng hai người như nước với lửa.
Có điều binh đến thì tướng đỡ, nước đến thì đất ngăn. Đối với IQ cần phải nạp tiền mới xài được của em gái, Hạ Tình Không không thèm để trong lòng.
Cô còn muốn xem xem cô ta có thể giở trò gì.
Hạ Tình Xuyên đứng trước cửa chờ người, sắc mặt hơi tái xanh, không lẽ không định cho cô ta vào?
Nếu không cho, hôm nay xem như cô ta ra đường không xem ngày, mẹ Thẩm Diệu Ngọc cố ý dặn dò cô ta ngàn vạn lần phải thu liễm tính tình lại chút. Nhất là phải khách khí với Hạ Tình Không, xem như chị em ruột mà đối đãi, không thể gây chuyện.
Hạ Tình Xuyên cũng nghĩ kỹ, người làm thành chuyện lớn không câu nệ tiểu tiết!
Nhất định phải "khách khí".
Đang đứng suy nghĩ thì người hầu đi ra.
"Cô hai nhà họ Hạ, cô chủ mời cô vào."
Cô hai nhà họ Hạ, xưng hô này làm Hạ Tình Xuyên rất chói tai, không có Hạ Tình Xuyên, ai cũng gọi cô ta là cô cả nhà họ Hạ, thậm chí sau khi cô ta biết nhà họ Hạ và nhà họ Mục có hôn ước còn cao hứng đến mất ngủ. Ngày hôm sau còn khoác lác với chị em trong hội, tương lai sẽ gả cho cậu cả nhà họ Mục, Mục Thần Hạo nắm giữ toàn bộ thành phố SH trong tay.
Làm đám chị em vừa ghen ghét vừa hâm mộ.
Không nghĩ đến người nhà họ Mục chỉ định lại là con gái của vợ cả.
Hiện tại Hạ Tình Xuyên đã trở thành trò cười trong miệng mấy chị em của mình...
Vốn chị em của Hạ Tình Xuyên đều là mấy thiên kim quý tộc thích ganh đua so sánh, mặt ngoài thì hòa nhã, chứ bên trong đấu đá vô cùng kịch liệt. Cái gì cũng muốn tranh, cái gì cũng muốn so. Đều có tiền như nhau, làm gì có ai vui lòng nhìn người ta gả vào nhà tốt hơn mình?
Có điều Hạ Tình Xuyên vẫn đè nén tính tình của mình, bày ra thần thái con cháu của một danh gia vọng tộc.
"Được rồi, phiền cô dẫn đường." Hạ Tình Xuyên cười "dịu dàng" nói.
Người hầu bắt đầu tự định nghĩa, cô hai nhà họ Hạ này đúng là thiên kim danh môn, tiểu thư khuê các, giáo dưỡng rất tốt, vậy mà rất lễ phép với người làm như họ.
Đi dọc theo đường nhỏ khoảng một phút, liền đến vườn hoa sau biệt thự. Lúc Hạ Tình Xuyên đến, Hạ Tình Không đang cầm một quyển manga hài, cười đến không tim không phổi.
"Chị, mấy ngày nay chị sống thế nào? Tới nhà họ Mục có chịu tủi thân hay không?"
1: Vậy cô muốn thái độ thế nào?
Giọng nói của Hạ Tình Xuyên truyền đến, làm Hạ Tình Không hơi nổi da gà.
Bảo người hầu lui xuống hết, Hạ Tình Không ném manga sang bên cạnh, nói: "Đừng dùng mánh khóe sáo rỗng này nữa, có gì cứ nói thẳng!"
Hạ Tình Xuyên sững sờ, dùng sức đè xuống lửa giận trong lòng: "Chị Tình Không, sao chị có thể nói chuyện với em như vậy? Em cũng xem như có máu mủ với chị mà? Chị còn chưa gả cho nhà họ Mục mà đã quên mất mình họ gì rồi sao?"
"Vậy thì cô muốn thái độ của tôi thế nào?"
Hạ Tình Không biết cô "em gái" này đang giả vờ, rõ ràng từ trước đến nay hai người không hợp, ở nhà họ Hạ, cô ta còn ngáng chân Hạ Tình Không biết bao nhiêu lần, nghĩ ra vô số chuyện âm hiểm hại Hạ Tình Không.
Mẹ kế còn muốn giết chết cô, Hạ Tình Không còn có thể cho cô ta thái độ tốt sao.
"Hạ Tình Không, cô...Chị Tình Không, lúc trước là em sai, em còn nhỏ không hiểu chuyện, đắc tội chị, xin chị thứ lỗi."
Hạ Tình Xuyên nhớ lại lời dặn dò của em, cắn răng cúi đầu nhận sai. Vốn đang định nói "Hạ Tình Không, đừng ỷ tôi nể mặt cô thì lên mặt", sửng sốt một cái liền nuốt câu này xuống.
Hạ Tình Không hơi khó hiểu, rốt cuộc trong hồ lô này bán thuốc gì đây? Vậy mà đến xin lỗi, cô nhóc này không phải miệng lưỡi rất bén nhọn sao? Há miệng mắng người còn chê ít, sao lúc này lại ngoan ngoãn như mèo con rồi.
"Tôi nói này Hạ Tình Xuyên, cuối cùng có chuyện gì? Không có gì thì để tôi ngủ trưa."
Hạ Tình Không lười vòng vo với cô em gái này.
"Cũng không có gì, ba mẹ nói chị chỉ có em là em gái, mắt thấy chị sắp kết hôn với cậu Mục, bảo em đến ở với chị mấy ngày, sợ chị ở một mình cô đơn."
Cái lý do nát gì đây? Ai nghĩ ra vậy? Hơn nữa Hạ Tình Không cô chỉ nhận một đứa em gái, chính là Tạ Uyển Oánh!
Hạ Tình Không nắm tay một chút, chắc mẹ kế Thẩm Diệu Ngọc lại muốn giở thủ đoạn.