⬅ Trước Tiếp ➡
"Cậu chủ, cô chủ, buổi chiều tốt lành."
Vì mới chuyển nhà nên đám nữ hầu đều đang bận rộn quét dọn vệ sinh, thanh lý đồ đạc, thấy hai chủ nhân về thì vội vàng đi đến chào hỏi.
"Lấy cho tôi một bộ quần áo bình thường có thể mặc được không?"
Hạ Tình Không vào nhà, chuyện đầu tiên cô làm là kéo một hầu gái đến nhờ cô ta tìm quần áo cho mình. Bây giờ cô ăn mặc dở dở ương ương, hơi hở hang, nhìn rất kỳ.
Cô là một cô gái thành niên, vừa rồi ở trong xe, đối mặt với ánh mắt tràn đầy dục vọng và bá đạo của Mục Thần Hạo, Hạ Tình Không cảm thấy tai mình rất nóng, không thích ứng được.
"Vâng, cô chủ, cô chờ chút." Hầu gái gật đầu ánh mắt ngoan ngoãn nhìn Hạ Tình Không.
2: Trần Văn Khang chết
Chất lượng của người làm trong nhà họ Mục đều cao như vậy sao? Dáng dấp không tệ, cho Hạ Tình Không có cảm giác như ngọc châu lăn trên bàn, sạch sẽ, dễ chịu, thanh thúy.
Rất nhanh hầu gái liền lấy một bộ đồ cho Hạ Tình Không mặc vào, là một chiếc váy tơ tằm. Nhà họ Hạ đã sớm đưa rất nhiều đồ có số đo tương tự Hạ Tình Không đến đây.
Sau khi Hạ Tình Không thay đồ, cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, có điều nhìn quanh bốn phía không thấy Mục Thần Hạo đâu. Tên đáng ghét này sao vừa về liền không thấy bóng dáng?
Cô còn rất nhiều chuyện muốn hỏi anh đây!
Hạ Tình Không đành chạy đi hỏi A Chính, vì có rất nhiều chuyện cô không rõ, nên cô phải hiểu cho rõ, đặc biệt là chuyện của Trần Văn Khang.
Chuyện này, còn lâu mới đơn giản như mặt ngoài.
Rốt cuộc là ai ở sau thao túng? Mẹ kế sao?
"A Chính, cậu chủ của anh đâu!" Hạ Tình Không dò hỏi.
"Chắc cậu chủ đang ở trong phòng sách, hôm nay công ty có rất nhiều sự vụ cần cậu chủ xử lý. Lúc cô bị bắt cóc, cậu chủ gấp muốn chết,  vứt hết công chuyện ra sau đầu chạy đi cứu cô." A Chính vô cùng cung kính trả lời.
Hạ Tình Không nhếch miệng, rõ ràng không tin lời A Chính nói.
"Được, cảm ơn anh!" Hạ Tình Không chuẩn bị đi tìm Mục Thần Hạo, nhưng như nhớ đến cái gì, quay người hỏi: "Đúng rồi A Chính, anh tên gì? A Chính là tên thật sao?"
A Chính cười nói: "Tôi gọi là Mục Chính, chẳng qua không phải người nhà họ Mục, tôi là cô nhi, năm mười tuổi gặp được ông cụ Mục, được ông cụ mang về nhà họ Mục, cho tôi theo họ Mục."
Hạ Tình Không gật đầu, không nghĩ nhiều nữa, quay đầu đi tìm Mục Thần Hạo.
Cô đẩy cửa vào, Mục Thần Hạo đang nhẹ nhàng đánh chữ trên laptop, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.
"Không có ai dạy cô, trước khi vào phòng người khác phải gõ cửa sao?" Sắc mặt của Mục Thần Hạo lạnh lùng, đôi mắt như chim ưng nhìn chằm chằm Hạ Tình Không, làm Hạ Tình Không cảm thấy sau lưng phát lạnh.
Sao tên đáng ghét này nắng mưa thất thường dữ vậy, trong lòng Hạ Tình Không hơi sợ hãi, nhưng vẫn lớn gan nói: "Anh nói tôi gõ thì tôi phải gõ sao, làm vậy quá mất mặt!"
Mục Thần Hạo sững sờ, trong nháy mắt nghẹn lời, cô gái trước mặt này luôn không làm theo lẽ thường.
Ba giây sau.
"Ra ngoài." Môi mỏng của anh khẽ động.
"Ra ngoài cũng được, nhưng tôi có điều kiện!" Hạ Tình Không  ngồi xuống ghế sofa nói.
Xử lý xong công việc cuối cùng, Mục Thần Hạo bỏ tay ra khỏi máy tính, tràn đầy hứng thú nhìn Hạ Tình Không: "Nói thử xem, không chừng tâm trạng tôi tốt sẽ đồng ý với cô."
"Tôi muốn gặp Trần Văn Khang!"
Hạ Tình Không ra điều kiện, nằm trong dự liệu của Mục Thần Hạo.
Nhưng...
"Cô không gặp được nữa rồi." Mục Thần Hạo nói.
"Vì sao?"
"Vì ông ta chết rồi."
Hạ Tình Không kinh hoảng, mới chưa được một ngày, sao Trần Văn Khang lại chết?
"Sao lại chết? Đậu phộng, Mục Thần Hạo, anh bảo A Chính giết người đúng không? Hiện tại xã hội bây giờ giết người phải đền mạng, sao anh lại đẩy A Chính vào hố lửa."
Mục Thần Hạo bật cười, bị cô gái trước mặt làm dở khóc dở cười.
Càng ngày anh càng không hiểu cô gái này...
Lúc thì thông minh cơ trí khiến anh cảm thấy kinh ngạc, rung động.
Lúc thì...lại như IQ thiếu phí, cần phải nạp tiền mới dùng được.
"Ông ta còn chưa đáng để tâm phúc của tôi phải ra tay giết." Trong mắt của Mục Thần Hạo lóe lên hơi thở nguy hiểm, ánh mắt ba phần giễu cợt, bảy phần ngang ngạnh.
"Chết ở đó hả? Chiều mấy người đưa ông ta đi đâu? Gặp ai?"
1: Vị hôn thê không thể ôm?
"Sau khi chúng ta đi, A Chính đưa ông ta đến cục cảnh sát." Mục Thần Hạo trả lời.
Hạ Tình Không nhíu mày tự hỏi, nhưng không có manh mối. Tóc dài như thác nước nhẹ nhàng tản ra hai bên, dưới ánh nắng cửa sổ, đẹp không nói thành lời.
Trong nháy mắt làm Mục Thần Hạo hơi hoảng hốt, tuy chưa nói đến chuyện thích hay không thích cô gái trước mặt, nhưng cảm giác nói chuyện với cô cũng không tệ.
Mặc dù nói Hạ Tình Không hủy hoại cuộc sống của Trần Văn Khang, nhưng đó cũng là do ông ta tự làm tự chịu.
Hạ Tình Không xem như thay trời hành đạo mà thôi.
"Có tra được hung thủ giết ông ta không?" Hạ Tình Không hỏi.
"Ông ta tự sát. A Chính giao ông ta cho cục cảnh sát, cảnh sát liền theo thông lệ trước khi thẩm vấn sẽ tạm giam. Không đến nửa tiếng, ông ta đã uống một lượng lớn thuốc ngủ giấu trong người, tự sát."
Tự sát.
Manh mối quá loạn.
"Tôi nhớ hình như anh có bắn máy nghe lén vào tay của Trần Văn Khang? Có nghe được gì kỳ lạ không? Ví dụ như ông ta gọi cho ai đó? Hoặc tự nói một mình."
⬅ Trước Tiếp ➡