"Cô chủ, cô kiên nhẫn xíu, tay áo của cô bị dính vào vết thương, tôi phải rạch bỏ tay áo của cô, kéo ra khỏi vết thương, có thể sẽ khá đau."
"Cắt áo? Vậy cô bảo tên rùa rụt đầu này ra ngoài đi." Hạ Tình Không dùng cánh tay không bị thương chỉ chỉ vào Mục Thần Hạo.
2: Thật sự cưới cô cả nhà họ Hạ?
Khuôn mặt quá mức ghét bỏ của cô làm Từ Phi dở khóc dở cười, chỉ đành nói: "Cậu chủ, cậu nhìn xem cả người cậu đều là máu, hay là đi thay quần áo trước đi!"
Mục Thần Hạo tức đến nghiến răng: "Đồ không có lương tâm, sớm biết vậy ông đây sẽ không cứu cô, để cô chết trong cái nhà kho kia luôn."
Nói xong Mục Thần Hạo liền cởi áo sơ mi trắng dính máu của Hạ Kinh Không ra, ném một cái xuống đất, quay người đi ra ngoài.
"Tính tình gì thế này? Tự cao tự đại." Hạ Tình Không thầm mắng một câu, bác sĩ phải cắt áo, chẳng lẽ để Mục Thần Hạo đứng đây nhìn từ đầu đến cuối?
Từ Phi bất đắc dĩ cười, tiếp tục cúi đầu tập trung cầm kéo cắt áo, bắt đầu xử lý vết thương cho Hạ Tình Không, đồng thời nói: "Cô chủ, cô đừng nói vậy, tôi cảm thấy cậu chủ đối xử với cô không tệ. Từ trước đến nay tôi chưa từng thấy cậu chủ ôm phụ nữ."
"Không thể nào, đó là cô chưa thấy thôi, mấy hôm trước tôi còn thấy anh ta lăn ga giường với phụ nữ khác đấy!"
Từ Phi lắc đầu, đôi mắt linh động tràn đầy ý cười: "Không đâu, cô chủ, cậu chủ không phải người như vậy, chắc chắn là hiểu lầm."
"Thôi thôi thôi, tôi lười quản anh ta, còn nữa, cô đừng gọi tôi là cô chủ này cô chủ nọ nữa, kỳ lắm, không quen, gọi tôi là Tình Không được rồi."
Mặc dù không hoàn toàn tin tưởng Từ Phi, nhưng Hạ Tình Không vẫn rất có thiện cảm với người bác sĩ trước mặt này.
Từ Phi cũng không phải loại người bụng đang đói có người mời ăn thì kêu no rồi, thế là vừa cười vừa nói: "Ừm, được, Tình Không."
Hạ Tình Không tính cách không tệ, lại thêm hai người tuổi tác khá gần, cho nên rất nhanh hai người đã có chủ đề trò chuyện.
Sân bay quốc tế Hồng Kiều.
Hình Văn Tĩnh, cũng chính là mẹ ruột của Mục Thần Hạo từ nước Mỹ Los Angeles liều mạng mua hàng xa xỉ xong đang trên đường về, sau lưng dẫn theo vài người, tay xách nách mang một đống túi lớn túi nhỏ.
Dù qua bốn mươi tuổi nhưng năm tháng như chưa từng lưu lại dấu vết gì trên mặt bà ta, rõ ràng được bảo dưỡng vô cùng kỹ lưỡng. Một khuôn mặt trắng nõn mềm mịn như mới hơn ba mươi tuổi thôi.
Hình Văn Tĩnh mua sắm ở Mỹ, đúng lúc nhìn thấy một cái cà vạt Noble số lượng có hạn, liền thuận tay mua về cho con trai bảo bối nhà mình!
Nghĩ đến cái cà vạt này đeo lên cổ con trai sẽ đẹp thế nào, đồng thời còn tăng khí thế mạnh mẽ cho con trai, Hình Văn Tĩnh liền không nhịn được nhếch miệng cười tươi.
Tài xế đã sớm chờ dưới bãi đậu xe, lúc thấy bà ta đến lập tức cung kính mở cửa xe.
"Bà chủ, mời."
Chờ Hình Văn Tĩnh lên xe, chiếc Minivan từ từ lái đi.
"Tiểu Thần đâu!" Hình Văn Tĩnh hỏi.
"Bà chủ, hôm nay cậu chủ đi đón cô Hạ." Tài xế cung kính trả lời.
"Cô Hạ? Mục Tử Minh thật sự xem hôn ước năm đó là thật à? Để con trai của tôi cưới cô cả nhà họ Hạ? Không phải cô gái này đã mất tích từ bé rồi sao? Tìm được về rồi?" Nhắc đến chuyện này, Hình Văn Tĩnh liền tức không chịu được. Năm đó chính bà ta cũng đã phản đối hôn ước, nhưng Mục Tử Minh lại vô cùng kiên trì, Hình Văn Tĩnh đành chấp nhận không nói gì nữa.
1: Đặc biệt là nhà họ Tề
Mục Tử Minh là ba ruột của Mục Thần Hạo.
Tài xế cảm thấy trong xe áp suất thấp, thận trọng trả lời: "Đúng vậy, tuần trước nhà họ Hạ bên kia truyền tin nói họ đã tìm được con của vợ cả về."
"Gọi điện thoại hỏi cho tôi, khi nào cậu chủ về. Tôi cũng muốn gặp mặt cô con gái của vợ cả nhà họ Hạ này chút!" Hình Văn Tĩnh biết được tin này, tâm trạng liền không dễ chịu, khuôn mặt lạnh lùng khiến tài xế chảy đầy mồ hôi hột.
Sau khi gọi điện thoại, tài xế nói: "Bà chủ, cậu chủ đang ở bệnh viện của Mục thị."
"Tiểu Thần đến bệnh viện làm gì?"
"Tình hình không rõ, có điều bệnh viện có người nói, lúc cậu chủ vào bệnh viện còn ôm cô Hạ, cả người đều là máu..."
"Cái gì!" Hình Văn Tĩnh giật mình, mấy chữ "Máu me khắp người" lập tức dọa sợ Hình Văn Tĩnh. Chẳng lẽ cô gái họ Hạ này là sao chổi? Nếu không sao ngày đầu tiên đi chung với con trai đã phải vào viện?
"Quay xe, đến bệnh viện!"
"Vâng, bà chủ." Tài xế lau mồ hôi trán, quay đầu xe chạy đến bệnh viện.
Hình Văn Tĩnh vô cùng lo lắng, sau khi đến bệnh viện đi thẳng vào, nóng lòng muốn biết tình hình thế nào.
Lúc này Hạ Tình Không đang trò chuyện với bác sĩ Từ, vết thương trên vai cũng được xử lý tốt, sau khi băng bó kỹ, Từ Phi cũng tìm một cái áo sơ mi dài đưa cho Hạ Tình Không mặc vào.
Áo sơ mi vừa vặn che khuất mông, làm Hạ Tình Không hơi xấu hổ, nhưng cũng không có cách nào.
Váy đỏ xinh đẹp đắt tiền đã hỏng, không thể mặc nữa.
"Tình Không, sau khi về tuyệt đối không được để vết thương đụng nước, nếu không sẽ dễ nhiễm trùng, còn nữa...Phải bảo cậu chủ thay thuốc đúng giờ..."
Từ Phi còn chưa nói xong, cửa phòng bệnh liền "bịch" một tiếng, bị mở ra.
Từ Phi nhìn người đến, đây không phải mẹ của Mục Thần Hạo, bà chủ nhà họ Mục sao?
"Bà chủ, sao bà lại đến đây?" Từ Phi đứng dậy cười yếu ớt hỏi.
Hình Văn Tĩnh không để ý đến Từ Phi, mở miệng hỏi: "Con trai tôi đâu!"
Dưới cái nhìn của bà ta, Từ Phi chẳng qua chỉ là một học sinh nghèo khó được nhà họ Mục tài trợ giúp đỡ mà thôi.
Cơ bản không đáng cho bà ta để mắt, ngay cả tư cách nói chuyện với bà ta cũng không có.
Đối với thái độ của Hình Văn Tĩnh, Từ Phi đã nhìn quen, đang chuẩn bị trả lời Mục Thần Hạo đi thay quần áo.
Còn chưa kịp mở miệng, Hình Văn Tĩnh tùy ý đảo mắt trong phòng, cuối cùng dừng ánh mắt trên cái áo bị vứt dưới đất, toàn bộ cái áo đều dính máu.
Bà ta nhận ra được đây là áo của Mục Thần Hạo.
Hình Văn Tĩnh càng khẳng định, vì cô gái trước mặt này mà con trai bà ta bị thương, nên trên áo sơ mi mới tràn đầy vết máu.
"Cô chính là con gái thất lạc được nhà họ Hạ tìm về? Con trai của tôi đâu? Cô được lắm! Còn chưa cưới mà đã làm con trai tôi gặp họa sát thân?" Hình Văn Tĩnh lạnh nhạt đảo qua Hạ Tình Không, hơi nhíu mày bất mãn nói.
Hạ Tình Không nghe một tiếng "Bà chủ" liền biết người này là ai, dáng vẻ khí thế hung dữ này, thì ra là đến hưng sư vấn tội?
Nhưng mà hình như con trai của bà ta không bị thương.