Sau hôm đó, Thịnh Nguyên khó chịu tɾong lòng, căn bản không muốn nói chuyện với Phó Uyên.
Phó Uyên vốn muốn nói chuyện với Thịnh Nguyên về những gì đã xảy ra ngày hôm đó, nhưng công ty gần đây tiếp nhận hạng mục mới phức tạp, tất cả nhân viên đều phải tăng ca, khi anh tan làm về nhà, Thịnh Nguyên đã ngủ, lúc anh dậy, Thịnh Nguyên vẫn đang ngủ.
Hai người không có cơ hội nói chuyện, cũng không có cơ hội giải thí¢h chuyện ngày hôm đó.
Sau một tuần chiến tranh lạnh, sinh nhật lần thứ 23 của Thịnh Nguyên sắp tới.
Tuần này, Thịnh Nguyên cũng mệt, cậu tự đặt bánh kem, nghĩ nếu hôm nay Phó Uyên có thể tan làm sớm cùng cậu đón sinh nhật, cậu sẽ tha thứ cho Phó Uyên. Nếu Phó Uyên còn tăng ca, cậu sẽ cầm bánh kem đi tìm Lục Kỳ, không thèm quan tâm đến Phó Uyên nữa.
Cậu ở nhà đợi rấtlâu, rấtlâu, thời gian tan làm của nhân viên văn phòng đã tới, Thịnh Nguyên không đợi Phó Uyên về, mà lại đón một vị khách lạ.
Là bố trên wikipedia của Phó Uyên, người đàn ông nổi tiếng của giới kinh doanh, Phó Kình.
Trên wikipedia, Phó Kình đã hơn sáu mươi, nhưng Thịnh Nguyên nhìn thấy ông còn trẻ hơn cả bố mình lúc ngoài bốn mươi.
Thịnh Nguyên biết quan hệ của Phó Uyên và bố mình không tốt, nhưng đây là nhà của Phó Uyên, cậu không có tư cách chặn bố người ta ngoài cửa, huống hồ... người bố này còn dẫn theo hai vệ sĩ cao hơn mét chín.
Thịnh Nguyên lịch sự mời Phó Kình vào nhà, để vệ sĩ đứng ở ngoài cửa. Trên người Phó Kình có khí chất đáng sợ, không tức giận cũng rấtuy nghiêm, Thịnh Nguyên nhìn thấy ông ngồi chính giữa sofa mà nghĩ đến chủ nhiệm cấp ba của mình, vị chủ nhiệm đó không bao bao giờ nhìn thẳng vào người ta, mà luôn soi mói học sinh từ mọi góc cạn♄.
Thịnh Nguyên ngồi tɾong góc, nghịch đïện thoại. Cậu vốn định gửi tin cho Phó Uyên, nhưng lại nhớ ra hai người đang chiến tranh lạnh, chỉ có thể giả vờ lãnh đạm gửi ba chữ Bố anh đến.
Hai phút sau, Phó Uyên gửi lại Lễ tân nói không nhìn thấy em.
??
Thịnh Nguyên cạn lời, giơ đïện thoại lên chụp lén Phó Kình Là bố này cơ.
Phó Kình nhìn thấy bánh kem trên bàn, nói ra câu đầu tiên từ khi bước vào cửa “Hôm nay sinh nhật Phó Uyên?”
“Hả...” Ngay cả sinh nhật con trai mình cũng không nhớ, nhìn ông bố này có vẻ không đáng tin. Thịnh Nguyên đặt đïện thoại xuống, gượng cười, “Sinh nhật Phó Uyên vào tháng chín, hôm nay là sinh nhật cháụ”
Phó Kình “Hai đứa kết hôn bao lâu rồi?”
Thịnh Nguyên “Hơn hai năm.”
Phó Kình “Nó đối với cậu thế nào?”
Thịnh Nguyên “Rất tốt...”
Phó Kình “Vậy sao?”
Vậy sao? Ý gì đây? Phải trả lời thế nào?
Thịnh Nguyên ngại ngùng gãi đầụ
Cậu không hiểu rốt cuộc Phó Uyên và bố anh có mâu thuẫn thế nào, là không kế thừa gia nghiệp, hay còn nguyên nhân nào khác. Phó Uyên chưa từng nói, cậu không biết gì cả, nên không biết dùng thái độ gì để tiếp đãi người bố này.
Hai mươi phút sau, Phó Uyên về đến nhà.
Vừa vào đến cửa, Phó Uyên như dã thú bị xâm phạm lãnh thổ, g͙iày còn chưa kịp thay đã xông vào túm lấy cổ áo Phó Kình, nhấc người lên khỏi sofa, “Ai cho ông vào?”
Hai vệ sĩ đứng ngoài cửa thấy vậy liền xông vào, cứu chủ nhân khỏi tay Phó Uyên.
Một vệ sĩ túm lấy tay Phó Uyên, Thịnh Nguyên liền đứng dậy, vươn tay đập vào tên vệ sĩ kia, “Anh còn túm nữa, tôi sẽ gọi cảnh sát, buông ra ”
Phó Kình đứng sau hai vệ sĩ, từ từ chỉnh lại cổ áo, “Tiểu Uyên, mấy năm nay con vẫn chưa chơi đủ sao? Mẹ con mất lâu như vậy, sao con không thể buông xuống.”
“Ông còn dám nhắc đến mẹ tôi ”
“Người đàn bà độc ác đó, có gì ta không thể nhắc.” Giọng Phó Kình dày hữu lực, “Nếu không phải bà ta, sao con lại thành như bây giờ? Làm một công việc vô nghĩa, sống tɾong căn nhà bé như hạt vừng, lấy người vợ vô dụng͟͟, đây chính là cuộc sống con theo đuổi sau khi con rời khỏi Phó gia sao?”
Phó Uyên không muốn nhiều lời với Phó Kình, anh giơ tay lên, đánh vào Phó Kình đang đứng giữa hai vệ sĩ.
Cú đấm này rấtnặng̝, gần như dùng đến chín phần sức, Thịnh Nguyên nghe thấy tiếng xương răng rắc sau khi cú đấm chạm vào xương mũi.
Cậu che miệng, hoài nghi nhìn nắm đấm của Phó Uyên.
Giây tiếp theo cậu mới phản ứng kịp, liền vội vàng kéo Phó Uyên ra sao, “Anh làm gì vậy, điên rồi sao? ”
Trên trán Phó Uyên nổi gân xanh, nhìn hai tên vệ sĩ “Tôi cho các người mười giây, mang lão g͙ià này cút ra ngoài.”
Mặt Phó Kình đầy máu, hai vệ sĩ liền đỡ ông ta ra ngoài.
Chuyện một người đàn ông sáu mươi tuổi bị con trai mình đánh bê bết máu thật sự khiến một người sinh ra từ quê nhỏ như Thịnh Nguyên kinh sợ.
Thịnh Nguyên vốn muốn cùng đến bệnh viện xem, nhưng thấy hai vệ sĩ và vết máu đó, cậu sợ hãi không dám đi theo, chỉ cẩn thận đóng cửa lại.
Phó Uyên đứng trước sofa, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như hàng ngày.
Thịnh Nguyên tiến lên kéo cánh tay Phó Uyên, “Tay... tay anh không sao chứ?”
Phó Uyên lạnh lùng chuyển mắt, “Ai bảo em cho ông ta vào?”
“Đó là bố anh, em không thể để ông ấy ở ngoài được.” Thịnh Nguyên bĩu môi, “Anh đánh bố mình như vậy không tốt lắm... Lát nữa chúng ta cùng đến bệnh viện xem.”
“Tốt hay không đến lượt em nói sao?”
Thịnh Nguyên ngây người, không ngờ Phó Uyên sẽ nói mình như vậy, “Em không có ý đó...”
Phó Uyên như biến thành người khác, lời nói cũng gai góc hơn, “Thịnh Nguyên, tôi trước đây không không nhận ra em là người như vậy?”
“Em... Giờ anh đang tức giận, em tha thứ cho anh, không tính toán với anh.” Thịnh Nguyên cúi đầu, dùng tóc che đi đôi mắt đỏ hoe, đi tới bàn trà, cầm chiếc bánh lên, “Em đi tìm Lục Kỳ, tối nay không về.”
“Không được đi.”
Thịnh Nguyên cắn chặt môi, tiếp tục bước đi, vừa đi đến cửa liền bị Phó Uyên ôm thắt lưng quay lại.
Chiếc bánh rơi xuống sàn, cùng lúc cơ thể thiếu niên nặng̝ nề ngã xuống sofa.
Phó Uyên đè lên, cúi người giam giữ Thịnh Nguyên trên sofa, “Tôi nói rồi, không được đi.”
Thịnh Nguyên ngước mắt lên, tɾong mắt tràn đầy sự ủy khuất, giọng cậu cũng run rẩy “Được...”
Người đàn ông bắt đầu cởi áo cậu, Thịnh Nguyên chưa từng ċһán ghét sự đụng chạm của Phó Uyên như vậy, cậu ôm lấy cơ thể, nước mắt trào ra, ngấm vào tóc mai hai bên thái dương.
Phó Uyên lúc này quá mức lạnh lùng, không có chút du͙c vọng nào, cản bản tɾong hề coi cậu là người, mà chỉ giống như một đồ vật để chuyển sự chú ý.
Áo trên người Thịnh Nguyên bị Phó Uyên xét nát, chỉ tɾong vài giây, tay của Phó Uyên bắt đầu chuyển sang chiếc quần ngủ của Thịnh Nguyên.
Chiếc quần rộng rãi, dễ cởi, chỉ có sợi dây chun ở eo, có thể kéo xuống dễ dàng.
Thịnh Nguyên sống chết nắm lấy đai quần, “Phó Uyên, Phó Uyên, anh như vậy nữa em sẽ giận thật đó.”
Phó Uyên như bị điếc, anh cố gắng mở từng ngón tay của Thịnh Nguyên ra, rồi dễ dàng cởi quần xuống.
“Em không muốn... em không muốn làm...”
Trong khoảnh khắc Phó Uyên kéo khóa quần của mình xuống, gậy thịt sắp nhét vào tiểu huyệt, Thịnh Nguyên không kìm được nữa, cậu òa khóc nức nở.
“Hôm nay là sinh nhật tôi, Phó Uyên, anh thật sự đối xử với tôi như vậy sao...”
Khuôn mặt Phó Uyên đông cứng như đóng băng.
Anh dường như nhận ra gì đó, anh lùi lại khỏi người Thịnh Nguyên, quay lưng về phía Thịnh Nguyên.
Thịnh Nguyên nghẹn ngào mặc quần áo, loạng choạng rời khỏi ghế sofa, đi đến phòng thú cưng.
Trong nhà này, nơi duy nhất Phó Uyên sẽ không bao giờ đặt ͼhân vào là phòng thú cưng.