⬅ Trước Tiếp ➡
Càng đáng quý hơn là có thể khiến ông cụ vui vẻ.
Bởi vì việc phái paparazzi theo dõi anh trai đã bại lộ, tối hôm qua Hoắc Chấn Hiên trở về bị ông cụ mắng một trận, còn bị ông cụ khóa mấy tấm thẻ tín dụng, giờ phút này, trong mắt anh ta chợt lóe tia sáng, toát ra vài phần lạnh lẽo.
Dựa vào cái gì tất cả những thứ tốt trên đời đều của anh trai.
2: Nhưng cũng không liên quan gì.
Anh ta không thắng được anh trai mặt sự nghiệp.
Nhưng nếu có thể lừa được cô gái nhìn như đơn thuần ở trước mặt đến tay, ngủ với cô, người đàn ông cao cao tại thượng luôn dẫm lên đầu mình kia, có thể tức chết không?!
Ha ha…… Nghĩ đến đây, Hoắc Chấn Hiên đã bắt đầu mưu tính làm thế nào để đào chân tường. Theo đuôi Gia Ý đi ra cửa lớn.
Tuy các phương diện của anh ta không so được với anh cả, nhưng mấy năm nay đã chơi đùa rất nhiều phụ nữ, kinh nghiệm phong phú, thoạt nhìn cô gái này như một học sinh, nhất định rất dễ lừa.
“La tiểu thư? Tôi là Hoắc Chấn Hiên.” Người đàn ông đi lên trước, nho nhã lễ độ, mắt phượng hơi nhướng lên, “Cô đi một mình sao? Cần tôi đưa cô về không?”
“Không cần. Tôi đang vội, anh nhường đường một chút cảm ơn.” Gia Ý đang vội chạy về khách sạn, thấy anh ta chắn ở phía trước, dùng tay đẩy ra, thấy anh ta không động đậy, hai tròng mắt nổi lửa, trừng mắt liếc anh ta một cái, nhấn mạnh: “Cảm ơn!”
Hoắc Chấn Hiên quả thực không thể tin được, chưa từng có cô gái nào cự tuyệt anh ta, lại còn dùng cách thô lỗ như vậy.
Kể cả cô đang ở cùng anh trai, nhưng anh ta là Hoắc gia nhị thiếu, cũng tuyệt đối không kém, cô bị mù sao?
“Tôi chỉ là muốn tiễn La tiểu thư.” Hoắc Chấn Hiên không cam lòng, ngược lại càng tới gần một bước, “La tiểu thư không cần hiểu lầm, dù sao Hoắc Chấn Dương cũng là anh trai tôi. Tôi giúp anh trai chăm sóc cô một chút mà thôi.”
Nếu không phải anh ta chụp lén Hoắc Chấn Dương, cô cũng không đến mức bị Hoắc Chấn Dương quấn lấy không bỏ, tiếp tục diễn kịch, ngọn lửa trong lòng Gia Ý không khỏi lớn hơn, miệng nhỏ vểnh lên: “Hoắc Chấn Dương là anh trai anh, cũng không liên quan cái trứng gì, còn không phải bị đứa em trai như anh chơi xấu chụp lén đăng báo! Tránh ra, cảm ơn, chó ngoan không cản đường!”
“Cô dám chửi tôi! Tiện nhân!” Hoắc Chấn Hiên thay đổi sắc mặt, giơ tay lên đang muốn tát xuống, chợt thấy trước mặt có một bóng người, cánh tay tê rần, bị người ta tóm lấy.
“Buồn cười!” Hóa ra là con chó săn bên cạnh anh trai, Hoắc Chấn Hiên bị George túm chặt tay, toàn bộ cánh tay đều muốn giật xuống, đau đến kêu to lên, “Mau buông ra, mày không biết ai là chủ nhân sao?”
“Chủ nhân của tôi là tổng tài, hiện tại là La tiểu thư.” George nói từng câu từng chữ, không có chút tình cảm nào.
“La tiểu thư cái gì! Còn không phải một con chó cái được kẻ có tiền bao nuôi! Chờ anh trai tôi chơi chán, cô liền chờ cuốn gói đi!” Hoắc Chấn Hiên chưa từng bị một đứa con gái chỉ vào mũi mắng, lúc này còn chưa nguôi giận, không chút hình tượng mắng Gia Ý.
“La tiểu thư.” George nhíu mày lại, ý bảo Gia Ý có muốn tiếp tục dạy dỗ cái miệng thối của Hoắc Chấn Hiên không.
Gia Ý không nói chuyện, cười cười, thừa dịp George tóm tay anh ta không thể động đậy, cúi người tới gần vài bước, ngay lúc người đàn ông kia đang kiêu ngạo mắng chửi không kịp để ý, nâng chân lên “Phanh” một cái, gót giày nhọn dài nặng nề dẫm xuống mu bàn chân của anh ta!
Hô! May mắn hôm nay nghĩ gặp mặt bác trai, muốn thục nữ một chút, cho nên chọn một đôi giày cao gót!
Giày cao gót, trừ bỏ xinh đẹp, tuyệt đối là thứ thiết yếu để dạy dỗ tiện nhân!
“A ——” Trong cổ họng Hoắc Chấn Hiên phát ra một tiếng kêu gào thảm thiết.
“Nếu anh dám trở về nói lung tung với bác trai, tôi liền nói anh đùa giỡn tôi nha.” Gia Ý hạ giọng, chớp đôi mắt, ba phần tinh ranh, bảy phần mị hoặc lòng người, “Chắc Nhị thiếu mới bị bác trai mắng đi? Nếu bác trai biết anh chiếm tiện nghi của bạn gái anh trai, anh đoán xem bác trai sẽ làm gì anh?”
Rốt cuộc anh ta chọc phải loại con gái gì vậy?
Thoạt nhìn không phải cô gái này rất nhu nhược sao, quả thực là tiểu hồ ly tinh đùa bỡn người ta trong lòng bàn tay!
Gia Ý ra hiệu cho George buông tay.
Hoắc Chấn Hiên che mu bàn chân bị đau, ngồi dưới đất, nửa ngày nói không nên lời.
Chính lúc này tiếng động cơ xe vang lên, chiếc xe thể thao màu đen gào thét lao nhanh tới, ngừng ở cửa Hoắc Viên.
Cửa xe nâng lên, sắc mặt người đàn ông đẹp trai tối tăm, bước xuống.
1: Đụng phải họng súng.
Khuôn mặt Hoắc Chấn Dương âm trầm, ánh mắt nhìn quét qua mọi người một cái, cuối cùng dừng lại trên người em trai, đôi mắt đen nhánh thâm thúy không cách nào nhìn thấu suy nghĩ, làm lông tơ sau lưng mấy người dựng thẳng lên, không rét mà run.
“Anh trai, anh đã đến rồi a,” Hoắc Chấn Hiên có chút chột dạ, vội chịu đựng đau đớn bò dậy, liếc nhìn Gia Ý một cái, ác nhân cáo trạng trước, “Em chỉ là thấy La tiểu thư đi một mình, muốn giúp anh đưa cô ấy về, không nghĩ tới vị La tiểu thư này thật là quá đáng, coi lòng tốt là lòng lang dạ thú, làm George biến em thành dáng vẻ này…… A, anh trai, xem ra lần này ánh mắt anh chẳng ra gì a, vậy mà chọn một người đàn bà đanh đá như vậy!”
Gia Ý thiếu chút nữa nhảy dựng lên, đang muốn giải thích cho mình, lại bị người đàn ông bên cạnh túm lấy cổ tay.
“Đủ rồi, lên xe.” Giọng Hoắc Chấn Dương trầm thấp.
Gia Ý nhìn sắc mặt anh âm trầm đến đáng sợ, đè nén tức giận, lên xe trước.
“Sao nào, vậy là xong rồi? Em bị đánh như vậy là vô ích sao? Anh trai, anh còn muốn loại phụ nữ này sao?” Hoắc Chấn Hiên thấy anh trai không nói chuyện, khí thế kiêu ngạo lên.
Hoắc Chấn Dương ý bảo George lại đây, thì thầm một phen, lúc này khuôn mặt đẹp trai như người trời lại lạnh lẽo đến dọa người hơi xoay qua, miệt thị mà lạnh nhạt liếc Hoắc Chấn Hiên một cái, hơi híp mắt lại, giọng nói âm trầm tràn đầy sát khí như vọng lên từ lòng đất: “Cậu có tư cách xen vào việc tôi muốn loại phụ nữ gì sao? Cẩn thận mẹ con cậu lại mất một lớp da.”
“Đại ca…… Dù nói như thế nào, tôi là em trai anh! Mẹ con tôi là người nhà của anh a!” Hoắc Chấn Hiên bị khí lạnh quanh người anh đè ép.
“Em trai? Người nhà?” Hoắc Chấn Dương khẽ nhếch đôi môi mỏng, tựa như Diêm Vương mỉm cười làm người ta sợ hãi, đột nhiên ý cười trong mắt tràn đầy sát khí, “Vậy thì như thế nào?” Cánh tay dài duỗi ra, bóp lấy cổ anh ta.
Thon dài ngón tay khẽ động, xương cổ “Kẽo kẹt” giòn vang, Hoắc Chấn Hiên hít thở không thông, lạnh lẽo đè ép.
Mấy năm nay, anh trai ở trên thương trường oai phong một cõi, từng bước thuận lợi, đánh tan một đám đối thủ cạnh tranh, tất nhiên cũng tự mình ngầm làm không ít việc!
Mặt ngoài, anh là Hoắc Chấn Dương tung hoàng trong thương trường thành phố G, sau lưng, kỳ thật chính là quân vương làm mưa làm gió trong hắc đạo, chi phối vận mệnh mà tương lai của không biết bao nhiêu người!
⬅ Trước Tiếp ➡