⬅ Trước Tiếp ➡
Cô lại không dám nói không, lúc này đây, ngoan ngoãn mặc vào.
Tổng giám đốc cùng mấy giám đốc của trung tâm thương mại biết được Hoắc Chấn Dương tới, đã sớm đứng chờ ở cửa lớn.
Tuy trung tâm thương mại này cũng thuộc sản nghiệp của tập đoàn Hoắc Thị, nhưng tổng tài chưa từng tự mình tới thị sát, hôm nay thật sự rất hiếm có.
Càng khó hơn là còn mang theo một cô gái.
Cô gái này còn mặc tây trang của tổng tài.
Mấy người chịu đựng sự tò mò, tất cung tất kính tiến lên tiếp đón: “Hoắc tổng.”
“Đưa cô ấy đi thay một bộ khác.” Hoắc Chấn Dương trực tiếp nhìn ra ngoài cửa sổ hạ chỉ thị, nói năng khí phách, đơn giản dứt khoát.
Tổng giám đốc sửng sốt, lại nghe Hoắc tổng bổ sung một câu: “Không cần quá hoa lệ, thanh thuần chút là được.”
Thanh thuần?
Tổng giám đốc nuốt nước miếng, gật đầu, cùng mấy vị giám đốc vây quanh cô gái đi vào trong.
Lăn lộn trong trung tâm thương mại khoảng hai tiếng, Gia Ý trở lại xe của Hoắc Chấn Dương.
Cô gái mặc một bộ váy liền vải bông màu trắng kiểu dáng học sinh, tóc được xõa xuống, rũ ở hai vai.
Không giống với vẻ ưu nhã ung dung trên bữa tiệc tối, giờ phút này, cô gái giống như một tờ giấy trắng thuần khiết không hề có vết bẩn nào, khiến người ta không đành lòng vấy bẩn, vô cùng đơn thuần đáng yêu.
“Hoắc tổng, ngài thấy thế nào?” Tổng giám đốc thử thăm dò.
Bên trong xe, người đàn ông không nói chuyện, ánh mắt nóng rực, chặt chẽ chăm chú nhìn Gia Ý, khóe miệng có hai phần nghiền ngẫm cùng cân nhắc, tựa như có thể xuyên thấu qua bộ váy để nhìn thấy nội dung bên trong.
Khuôn mặt Gia Ý không khỏi nóng lên, có chút khẩn trương, chẳng lẽ bộ váy trắng này quá lộ? Lộ hết ra rồi?
Bằng không, vì sao người đàn ông này lại nhìn mình như vậy……
”Có thể. Lên xe đi.” Người đàn ông nói một câu phá vỡ sự xấu hổ của Gia Ý, làm tổng giám đốc cùng mấy cấp dưới đều thở ra một hơi.
Gia Ý ngồi bên ghế phụ, khởi động xe, rời khỏi trung tâm thương mại.
Lúc tới Hoắc Viên, sắc trời đã không còn sớm.
Sau khi xuống xe, Gia Ý nhìn bốn phía xung quanh.
Hoắc Viên ở ngay trung tâm thành phố G, nằm ngay trên đoạn đường tấc đất tấc vàng danh xứng với thực.
Sau khi xe đi qua cửa lớn khắc hoa, có mấy người làm đã đứng chờ, khom lưng chào hỏi: “Đại thiếu gia đã trở lại.”
Âu quản gia thấy thiếu gia cuối cùng đã trở lại, thở dài nhẹ nhõm một hơi, tiến lên nói: “Đại thiếu gia đã trở lại, hôm nay lão gia tức giận cả một ngày, nhanh đi nói chuyện với lão gia……”
2: Đã rách ra.
Còn chưa nói hết câu, Âu quản gia lại nhắm ngậm miệng, trong xe thể thao trừ bỏ Hoắc Chấn Dương, còn có một cô gái bước xuống.
“Đây là…… “Âu quản gia trừng lớn mắt.
Hoắc Chấn Dương bình tĩnh, ném chìa khóa xe vào trong tay người làm ở bên cạnh, nhàn nhạt nói: “Là cô gái đứng bên cạnh tôi mà mấy người thấy ở trên báo.”
“Cái gì? Đại thiếu gia…… Cậu không phải nói đùa chứ……” Âu quản gia hoảng sợ!
Lão gia đã tức giận đến như vậy, đại thiếu gia còn đưa người về nhà, này không phải lửa cháy đổ thêm dầu sao!
Ông kéo Hoắc Chấn Dương sang bên cạnh, muốn ngăn cản.
Hoắc Chấn Dương quay đầu, nhìn về phía Gia Ý: “Cô chờ chút đã.”
Gia Ý nhìn hai người đi đến một bên, vốn đang có chút khẩn trương, hiện tại lại nhẹ nhàng.
Thoạt nhìn, hình như người lớn Hoắc gia cũng không thích mình, thậm chí rất chán ghét mình?
Hừ, quan tâm anh làm gì! Dù sao người đau đầu là Hoắc Chấn Dương, cũng không phải mình!
Cô coi như là đi ra ngoài ngắm cảnh, đi dạo phố.
Gia Ý nghĩ xong liền vòng tay ra sau lưng, đi dạo khắp nơi.
Không thể không nói, Hoắc Viên thật sự rất lớn, cành lá tốt tươi, vô cùng xanh sạch, trong đình viện còn có hồ nhân tạo và đình làm bằng gỗ lim để hóng gió, có vài phần cảm giác của thời Minh.
Nhìn ra được, chủ nhân của căn nhà này rất có mắt nhìn, cũng là người từng trải.
Không biết đi dạo đến nơi nào, đằng trước là một căn phòng pha lê trong suốt, bên trong là từng trạc cây xanh mượt cùng với đóa hoa rực rỡ.
Là căn phòng kính với nhiệt độ ổn định để nuôi dưỡng hoa cỏ.
Gia Ý có chút vùi mừng, không kìm lòng được đi lên trước, đi vào phòng kính.
Nhiệt độ không khí trong phòng ấm áp, không khí rất ướt át, giá trị của căn phòng pha lê và thiết bị điều chỉnh nhiệt nhất định rất đắt đỏ, nhìn ra được tới người nuôi hoa rất tỉ mỉ.
Đây là hoa lan.
⬅ Trước Tiếp ➡