⬅ Trước Tiếp ➡
 Ôn Ninh bò dậy, nghiêng ngả đi tới xe, lại  đột nhiên xe của Lục gia chợt quay đầu, lướt
qua bên người Ôn Ninh, thẳng hướng đến chiếc Ferrari của Dư Phi Minh.
Rầm một tiếng thật lớn, người của Ôn Ninh run lên một cái, tiếp theo lại là mấy tiếng nổ đoàng đoàng.
Thật lâu sau Ôn Ninh mới từ từ quay đầu nhìn, xe của Lục gia, cứ thế đụng nát bét chiếc Ferrari của Dư Phi Minh!
“Làm gì vậy!” Dư Phi Minh đang định mang Ôn Lam về biệt thự nghe tiếng mà quay đầu lại, sau đó lửa giận lập tức bốc cao ba mét, vứt Ôn Lam lại, xông đến gầm thét.
 Tài xế của Lục gia bình tĩnh xuống xe, gật  đầu với Dư Phi Minh: “Vị tiên sinh này, chào  anh, anh đụng hư xe của chúng tôi, tiền sửa chữa ước chừng là năm trăm vạn, anh muốn bồi thường bằng tiền mặt hay là quét thẻ?”
“Anh mù à, rõ ràng là anh đụng hư xe của tôi, xe này cũng bị hỏng, anh còn dám đòi bồi thường với tôi! Tôi nói cho anh biết, hôm nay anh không bồi thường cho tôi một nghìn vạn để sửa chữa, anh đừng hòng rời khỏi!”.
Dự Phi Minh tiến đến nắm cổ áo tài xế làm như muốn đánh người, lúc này Ôn Khải Mặc cùng Triệu Nhã Lâm vì nghe tiếng vang mà ra bên ngoài kiểm tra, thấy vậy lập tức chặn Dư Phi Minh lại.
Nhất là khi Ôn Khải Mặc nhìn thấy biển số của chiếc Rolls Royce kia, là biển số chuyên dùng của Lục gia, nên càng kéo Dư Phi Minh ra xa hơn.
“Phi Minh, bỏ đi bỏ đi, để bọn họ đi đi, chuyện hôm nay cũng đừng tính toán nữa, bằng không chú cho con thêm một chiếc xe tốt hơn”  “Bác Ôn, chuyện này cứ vậy mà bỏ qua sao, tên đó cố ý đụng xe con, còn dám đòi con bồi thường! Camera giám sát trên đường, nhật ký hành trình trong xe con đều là chứng cứ, hôm nay con nhất định phải cho tên đó biết, đắc tội với Dư Phi Minh con sẽ có kết quả gi!”
“Phi Minh, đó là xe của Lục gia! Lục gia thanh danh to lớn! Chẳng lẽ con muốn phân cao thấp với Lục gia sao! Nếu như thật sự chọc giận Lục gia, trắng có thể nói thành đen, đến khi đó còn có một trăm cái miệng cũng không thể bào chữa đấy, lần này coi như tự xui xẻo, của đi thay người đi.” Ôn Khải Mặc chỉ chỉ Ôn Ninh, nhắc nhở Dư Phi Minh.
Ôn Khải Mặc tận tình khuyên can, lúc Dự Phi Minh nghe được hai chữ Lục gia khí thế đã rơi hơn phân nửa, nhất là khi nhìn thấy Ôn Ninh lại không kiềm được sợ hãi, vụ án năm đó Ôn Ninh đụng bị thương Lục Tân Uyên, Lục gia đã hận đến mức muốn giết chết Ôn Ninh.
 Dự gia không thể đắc tội Lục gia, Dư Phi Minh càng không muốn kết tử thù với Lục gia.
Dư Phi Minh không thể làm gì khác hơn là giả vờ bình tĩnh ho khan hai tiếng, chỉnh chỉnh lại vạt áo âu phục, đi đến trước mặt tài xế: “Tôi thấy xe anh cũng không bị hỏng nghiêm trọng, xe của tôi cũng bị hỏng, chuyện này bỏ qua đi, anh đi đi, tôi không muốn so đo với một tài xế” 
Tài xế vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp: “Vị tiên sinh này, hình như anh hiểu lầm, không phải anh so đo với tôi, mà là tôi không tính toán với anh, tiến sinh của chúng tôi rất yêu quý chiếc xe này, chiếc xe này cả thế giới chỉ có năm chiếc, dù chỉ trầy một chút cũng phải mất chi phí bảo dưỡng, sửa chữa hơn trăm vạn, xem phần hư hỏng ở đầu xe, tôi chỉ đòi anh năm trăm vạn tiền sửa chữa đã là vô cùng nghĩ cho anh rồi”.
“Anh! Rõ ràng là anh!” Dư Phi Minh thấy tên này vẫn cắn chặt không buông, còn to mồm mắng người, suýt chút mất khống chế mà muốn bước lên đánh người.
Ôn Lam kế bên cũng nghe được lời của Ôn Mặc Khải, không muốn để Dư Phi Minh kéo
oán cùng Lục gia, vì vậy cô ta làm nũng: “Phi  Minh, chân em quả thật rất đau, chuyện còn
lại cứ để cho ba xử lý đi, không phải chuyện anh lo lắng nhất là vết thương của em sao...”
 “Cô cút sang một bên! Không thấy tôi đang rất phiền sao!”
 Dư Phi Minh hất Ôn Lam ra, Ôn Ninh đứng cách đó không xa, nhìn thấy một màn này chỉ cười châm chọc.
 Cái gọi là tình yêu, cũng chỉ có như vậy.
Giúp Cô Trút Giận
Ôn Lam bị mắng, lại nhìn thấy nụ cười chế nhạo của Ôn Ninh, càng hận đến ngứa răng, dậm chân tức giận quay trở về biệt thự.
Triệu Nhã Lâm đau lòng cho Ôn Lam, nhưng lại sợ Lục gia, chỉ có thể nhẫn nhịn tiến lên lôi kéo Dự Phi Minh, “Được rồi, Phi Minh, năm trăm vạn thì năm trăm vạn, chúng ta đền là được rồi, chuyện này nếu như bị truyền ra ngoài, con vẫn phải suy nghĩ cho Ôn Lam chứ, việc hai đứa vừa nãy ở trong xe nếu như bị lộ ra ngoài, sự nghiệp của Lam Lam có thể sẽ bị ảnh hưởng đó.”
Triệu Nhã Lâm dựa vào thủ đoạn lôi kéo người này mà đi lên, bà ta chỉ cần nhìn gương mặt đỏ ửng chưa tan của hai người là liền biết vừa nãy Dư Phi Minh và Ôn Lam làm cái gì, việc này một khi làm to chuyện ra, ảnh hưởng nhiều nhất vẫn là con gái Ôn Lam của bà ta, dù thế nào, Triệu Nhã Lâm cũng sẽ phải suy nghĩ cho con gái của mình.
Dù sao đền tiền cũng là Dư Phi Minh trả, cũng không phải Ôn gia tiêu tiền.
Ôn Khải Mặc cũng tiến lên, “Đúng vậy, đền cho anh ta đi, nếu phải ra tòa kiện tụng, thì sẽ không phải chuyện về năm vạn nữa.”
Dư Phi Minh giận dữ nghiến răng, ánh mắt hung dữ nhìn tài xế nửa ngày, trong lòng cảm
giác như bị dao đâm, vô duyên vô cớ khiến đại  thiếu gia của Dư gia là anh phải chịu nhục lớn như vậy, anh làm sao có thể cam tâm!
Nhưng dưới áp lực, anh ta vẫn rút thẻ ra rồi ném nó qua.
Tài xế lấy chiếc máy quẹt thẻ rồi lấy đi năm vạn, trước khi rời đi còn không quên mỉm cười nói, “Anh Dư, lần sau lái xe nhất định phải cẩn thận, chúc anh có cuộc sống vui vẻ.”
“Cút cho tôi.” Tài xế được lợi rồi còn bày ra  bộ dạng tốt bụng khiến Dư Phi Minh tức giận đến mức sắp nổ tung.
Tài xe bình tĩnh lên xe, lái xe về phía Ôn Ninh rồi lại xuống xe mở cửa cho cô, “Cô Ôn, mời lên xe”.
Ôn Ninh thấy Dư Phi Minh và nhà họ Ôn chịu quả đắng lớn như vậy, có chút muốn cười, trong lòng nghĩ Dư Phi Minh là người rất kiêu ngạo, vậy mà hôm nay lại nhận được vố đau như vậy.
Trong lòng Ôn Ninh bỗng dưng thấy nhẹ  nhõm lạ thường, động tác lên xe cũng nhanh nhẹn hơn rất nhiều.
Chiếc xe rời đi, Ôn Khải Mặc nhìn Ôn Ninh lên xe nhà họ Lục, khẽ nheo mắt lại.
“Con nhóc chết tiệt này, vậy mà đã leo vào  Lục gia!” Triệu Nhã Lâm thấy tên tài xế và Ôn
Ninh là cùng một phe, càng thêm tức giận không cam lòng.
 “Lục Tân Uyên vẫn còn đang hôn mê, Lục gia đưa nó ra ngoài, chỉ sợ là cảm thấy nó ngồi tù vẫn chưa đủ đền tội nên muốn hành  hạ bằng cách khác. Số phận của nó chưa chắc đã tốt hơn khi ở trong tù đầu, thứ đang đợi nó, chưa hẳn là thiên đường, mà thật sự, đó là địa ngục.”
Dư Phi Minh nhìn hướng Ôn Ninh đã đi xa, thần sắc âm trầm, có chút ý vị.  Quay trở về Lục gia thì trời đã tối rồi, Ôn Ninh đơn giản ăn chút đồ rồi quay về phòng ngủ, theo thói quen, cô kiểm tra thân thể của Lục Tân Uyên, anh vẫn yên tĩnh ngủ say, thân thể nóng ấm, không có chút vết thương nào, cũng không có bất thường nào cả.
Như thường lệ, cô xoa bóp cho Lục Tấn Uyên trong một giờ. Trong khi thực hiện
massage, Ôn Ninh nhớ lại tất cả những chuyện ngày hôm nay, và đột nhiên nhớ lại cái nhìn không thể giải thích được trong ánh mắt lão gia vào ban ngày khi ông cho cô trở về Ôn gia.
Ôn Ninh ngay lập tức hiểu được ý nghĩa của nó là gì, đó là sự nhạo báng, đó là sự khinh bỉ.
⬅ Trước Tiếp ➡