⬅ Trước Tiếp ➡
“Ninh Ninh?”
Lê Nhất Ninh mơ hồ “ừ” một tiếng: “Là tôi.”
“Cậu vẫn còn chưa tỉnh ngủ sao?” Bên đó truyền tới giọng nữ cẩn thận dè dặt: “Tối qua bị giày vò thảm lắm hả?”
Lê Nhất Ninh sững người, lập tức mở mắt ra.
Lúc này ý thức trở lại cô mới nhớ ra bản thân hiện tại đang ở đâu. Cô ho một tiếng, bị lời của người ở đầu bên kia điện thoại làm cho sặc.
“Cái gì mà giày vò thảm chứ?” Cô nhìn màn hình hiển thị một cái, bên trên viết ba chữ lớn ‘Giản Viên Viên’.
Lê Nhất Ninh có ấn tượng, trong sách từng nhắc tới Giản Viên Viên là cô bạn tốt duy nhất đối xử thật lòng với nữ chính, hai người cũng là chị em cùng nhau lớn lên.
Cuộc điện thoại tối qua……. Cũng là do Giản Viên Viên gọi tới.
Vừa nhớ tới cảnh túng quẫn tối qua, Lê Nhất Ninh lập tức hoảng.
Cô hắng giọng, thấp giọng nói: “Mình là do vừa mới ngủ dậy, cổ họng hơi khô.”
Giản Viên Viên như hiểu như không: “Là vậy sao.” Cô kéo dài âm cuối, rõ ràng không tin.
“Đúng rồi, cậu gọi cho mình có chuyện gì không?”
Giản Viên Viên ngớ người chốc lát lập tức nhớ ra tính quan trọng của cuộc gọi này: “Tối qua cậu không lên mạng đúng không? Trên mạng mắng cậu thảm lắm, mình đã cho người đè những hotsearch mắng cậu xuống rồi nhưng hình như có hơi biến khéo thành vụng, giờ cậu định xử lý thế nào? Bên Giang Nguyên có cần mình…….”
“Không cần đâu.” Lê Nhất Ninh hiểu ý của cô ấy, cô mỉm cười nói một cách nghiêm túc: “Không muốn Giang Nguyên nữa, hôm nay cậu có bận gì không?”
“Hả? Không muốn Giang Nguyên nữa?”
Lê Nhất Ninh bắt chéo chân nằm ở trên giường, giọng nói nhẹ nhàng khoan khoái: “Không cần nữa.”
“Tại sao chứ?”
Lê Nhất Ninh nghĩ ngợi, lý do thuyết phục nhất vào lúc này là kéo ông xã vào, bằng không Giản Viên Viên sẽ không tin.
Cô đảo mắt một vòng, trong phòng trống rỗng không có người, lúc này mới cả gan nói: “Bởi vì mình phát hiện ông xã nhà mình hình như tốt hơn Giang Nguyên.”
Giản Viên Viên: “……. Cậu xác định chứ?”
Lê Nhất Ninh nói liều, vô cùng trái với lương tâm: “Xác định trăm phần trăm, ông xã nhà mình có tiền có thế, dáng vẻ lại đẹp trai phương diện đó rất tốt…….”
Cô nghiêm túc nhanh chóng nói ra một đống lời hay ý đẹp thình lình đối diện với gương mặt lạnh nhạt, trong phút chốc lời nói của Lê Nhất Ninh bị nghẹn ở trong cổ họng.
Hai người đối mắt nhìn nhau, Lê Nhất Ninh chậm chạp nói cho xong câu cuối cùng: “Tại sao mình phải đi thích Giang Nguyên chứ, mắt của mình lại không bị mù.”
Nghe tới câu cuối cùng, khóe môi đang vểnh cao hai phân nhanh chóng bị hạ xuống.
 
Lê Nhất Ninh nghĩ, chuyện khiến toàn thế giới cảm thấy xấu hổ nhất không gì bằng chuyện này.
Tối qua…… bản thân mới tỏ ý muốn giữ lần đầu tiên của mình cho người đàn ông khác trước mắt ông xã nhà mình, sáng sớm nay thì khen ngợi ông xã nhà mình xx tốt.
 
Trọng điểm chính là cô chưa từng thử bao giờ — — mà cô đã ở đó khen quàng rồi!
Cô nghĩ nếu cho cô một chiếc máy thời gian, cô bằng lòng quay ngược trở lại dùng băng keo dán kín miệng mình tuyệt đối không nói nhiều thêm một câu vô ích.
Trong phòng rơi vào im lặng, Lê Nhất Ninh cúp điện thoại một cách cứng nhắc ngay cả mắt cũng không dám ngước lên.
Hoắc Thâm nhìn người phụ nữ đang ngồi ở trên giường, ý cười trong mắt lướt qua rất nhanh rồi biến mất không thấy nữa.
Anh khẽ cười một tiếng, lướt qua cô đi vào phòng quần áo.
Sau này cô…… không bao giờ nói xấu sau lưng người ta nữa, đương nhiên — — những lời hay trái với lương tâm này cũng không được nói!
Nhìn theo người đàn ông đi vào phòng quần áo, Lê Nhất Ninh vén chăn ra lập tức rời khỏi chiếc giường mềm mại thoải mái, cầm theo điện thoại đi vào phòng tắm.
Phòng tắm của phòng này lớn tới mức vượt sức tưởng tượng của cô gái nghèo như cô, tối qua lúc tắm cô đã dùng mắt ước lượng một lúc nếu nằm trên mặt bồn tắm lớn này còn có thể lăn đi lăn lại mấy vòng, suy nghĩ của người có tiền cũng không biết là thế nào — — làm bồn tắm lớn như vậy để làm gì?
Trừ phi là muốn — — phi, mời cô dừng suy nghĩ ‘đen tối’ của cô lại.
Lê Nhất Ninh mày vẫn muốn làm người đấy!
Sau khi tắm xong, Lê Nhất Ninh làm ra vẻ da mặt dày xem như không có chuyện gì xảy ra nhanh chóng đi xuống lầu.
Dưới lầu, chị gái giúp việc và đầu bếp đang bày bữa sáng đủ mười mấy người ăn lên bàn, lung linh đẹp mắt có đủ thứ món.
Sau khi ăn xong một bữa cơm, Lê Nhất Ninh đã hiểu rõ cuộc sống của nguyên chủ trải qua có bao nhiêu xa hoa rồi.
Cho nên lúc này cũng không lấy làm kinh ngạc lắm, cô bình tĩnh tự nhiên ngồi xuống nhấp một ngụm hồng trà Ấn Độ, phút chốc linh hồn được thăng hoa. Sau khi nếm thử một lượt các món ăn khác, cô đã nói không ra lời được nữa.
Hai chữ ‘Ngon tuyệt’ hoàng toàn không đủ dùng để hình dung.
 
Mà phải dùng câu……. Mẹ nó cực kỳ ngon ! ! !
Lê Nhất Ninh hơi cúi mặt xuống cố gắng duy trì vẻ thẹn thùng xinh đẹp của đại tiểu thư, mỗi một món thử hai miếng rồi buông dao nĩa xuống.
Cô ngước mắt lên vừa vặn người đàn ông đối diện cũng ăn xong rồi.
Tầm mắt hai người giao nhau, Lê Nhất Ninh đối diện với con ngươi sâu thẳm đó không hiểu sao cảm thấy xấu hổ.
Hoắc Thâm nhìn đôi mắt tránh né của cô vợ, “Hôm nay có việc?”
⬅ Trước Tiếp ➡