Chương 4
Nhìn những xa xỉ phẩm trước mắt đủ để mua mười mấy căn biệt thự này, cô lần nữa hoài nghi vị tác giả đó có phải gai mắt người có tiền không.
Với kiểu cuộc sống của nguyên chủ này lại vì một người đàn ông mà làm ra những việc giảm giá trị của bản thân sao? Còn làm đến mức phá sản, sao có thể chứ?!
Cô cảm thấy bất công thay cho nguyên chủ!
Lê Nhất Ninh im lặng chốc lát, xoay đầu nhìn bản thân ở trong gương, da trắng như sứ, môi như anh đào, xinh đẹp như tranh, thanh khiết mà quyến rũ hơn cả tình đầu quốc dân.
Cô nhếch môi vẫn nhịn không được mà cảm khái, cần gì chứ.
Lê Nhất Ninh ở trong phòng quần áo cảm nhận mùi của tiền bạc một hồi, cô bắt đầu tiếp nhận sự thật bản thân đã xuyên sách.
Cô cúi đầu nhìn điện thoại, nhớ tới những lời người quản lý vừa nói trong điện thoại lập tức đăng nhập lên weibo ngay.
Giờ phút này, dân mạng trên weibo đang mắng cô không dứt.
Xem những lời bẩn thỉu dơ bẩn trên mạng, đột nhiên Lê Nhất Ninh nhớ ra đã xảy ra chuyện gì.
Đây là lần đầu tiên Lê Nhất Ninh dùng thân phận người trong giới giải trí đi đùa giỡn Giang Nguyên, ở hiện trường của một hoạt động cô chủ động tiếp cận trò chuyện chụp hình chung với Giang Nguyên bị fan quay được, từ đó bị mắng lên hotsearch.
Trong chớp mắt Lê Nhất Ninh cảm thấy yên tâm.
Còn may còn may, đây chỉ là lần đầu tiên cô còn có cơ hội cứu rỗi chưa đến mức đi tới bước không thể quay đầu.
Cô nhớ tới những việc làm gây rối của nguyên chủ nhịn không được muốn hỏi cô ta một câu, rốt cuộc là không biết tiêu tiền hay là thế nào, tại sao lại làm ra những chuyện ngu ngốc như vậy!!
Đúng lúc này điện thoại rung lên.
Lê Nhất Ninh cúi đầu nhìn một cái, là tin nhắn của một người có tên là Hướng Lệ gửi tới.
Cô nhớ tới nội dung tiểu thuyết cảm thấy có chút ấn tượng với cái tên này, đây là một người bạn “tốt” của nguyên chủ.
Hướng Lệ: [Ninh Ninh cậu đừng buồn nha, những lời trên mạng cậu đừng cho là thật. Nhất là những câu so sánh cậu với Đồng Nhiễm, Đồng Nhiễm nào có thể sánh bằng cậu chứ! Cô ta không xinh đẹp bằng cậu, cậu đừng để ý.]
Lê Nhất Ninh nhớ tới những việc cô ta đã làm trong sách, hơi nhướng mày lên nhếch môi cười trả lời: [Ừm, mình không để ý.]
Hướng Lệ: [Cậu đừng nói như vậy, mình biết cậu rất khó chịu, nếu cảm thấy uất ức hay là tối nay chúng ta ra ngoài mua sắm nha?]
Lê Nhất Ninh cười giễu một cái, kiên nhẫn nhắn tin đáp lại: [Mình thật sự không buồn, mình vừa mới ngủ dậy đây này, mua sắm thì không đi đâu tối nay ông xã mình về nhà.]
Hướng Lệ: [Hả? Chính là ông xã nửa năm không xuất hiện đó sao?]
Lê Nhất Ninh: [Ừ.]
Sau khi gửi đi xong, cô cũng không quan tâm Hướng Lệ gửi lại cái gì nữa mà đi thẳng xuống lầu.
Vừa xuống tới, người giúp việc đi lên đón, dịu giọng nói: “Bà chủ, tiên sinh về tới ngay, bà đợi một chút.”
Mày của Lê Nhất Ninh giật một cái, có chút buồn cười.