⬅ Trước Tiếp ➡
Tầng lầu này, một nửa là bị hồ nước nóng chiếm mất mấy trăm mét vuông, nửa còn lại chính là hồ bơi.
Giữa hai bên không có vách ngăn gì che chắn, chỉ có điều không giống với những nơi khác có một bức tường kính chắn ở giữa, có thể là để thuận tiện giữa hai bên chỉ đặt một cánh cửa thủy tinh kéo ra, đề phòng hơi nước của hồ nước nóng bốc lên ngột ngạt.
Mà lúc này…… cánh cửa đó chỉ có người đi vào mới đẩy ra, hiện tại đang được mở rộng khiến cho Lê Nhất Ninh nằm ở trên giường có thể nhìn rõ hồ bơi bên kia.
 
Bên đó, bây giờ có một người đàn ông đang bơi với thân hình cao lớn, đường nét ngũ quan cứng rắn, đường cong cơ thịt đầy đặn.
‘Tiếng nước’ vừa rồi chính là do Hoắc Thâm nhảy xuống hồ bơi tạo ra.
Nhìn tư thế bơi của người đàn ông đó cùng với cánh tay gầy đều đặn thỉnh thoảng lộ ra, Lê Nhất Ninh vô thức…… nuốt nước miếng.
Thân làm một người nhan khống lại có yêu cầu nhất định đối với thân hình đàn ông, cô không thể không nói thân hình của Hoắc Thâm chỉ bao hàm trong một chữ ‘tuyệt’.
Rõ ràng thuộc loại khi mặc quần áo thì gầy cởi quần áo rồi thì có thịt, cơ bắp không nhiều không ít vừa đủ khiến người ta nhìn không chán nhưng lại có cảm giác vô cùng an toàn.
Cô đang nhìn say sưa ngay cả khi người đàn ông đó ra khỏi hồ bơi lúc nào cũng không phát hiện, Lê Nhất Ninh chỉ biết…… đường nhân ngư càng nhìn càng rõ ràng kia dần dần xuất hiện ở trước mắt mình, nhìn đến mức mắt cô ngây dại.
Bỗng, phong cảnh trước mắt không thấy nữa.
Lê Nhất Ninh mơ màng ngẩng đầu chạm phải con ngươi sâu không thấy đáy của người đàn ông đó, cô ngây người mấy giây rồi mới phản ứng lại bản thân đang làm gì.
“Tôi……” Cô ấp úng, nhanh chóng giành quyền phát ngôn trước khi Hắc Thâm mở miệng: “Anh tới đây lúc nào?”
Giọng điệu chất vấn của cô không tốt lắm: “Sao không nói một tiếng?”
Hoắc Thâm nhìn gương mặt hồng hồng cùng vành tai đỏ ửng lộ ra ngoài của cô, khẽ cười một tiếng.
“Xuống lầu ăn cơm.”
Lê Nhất Ninh: “……”
Nhìn bóng lưng người đàn ông xoay người rời khỏi, cô vô thức cầm điện thoại qua nhìn một cái, sau khi nhìn thấy thời gian hiển thị trên màn hình, mắt của cô dựng đứng lên.
Bảy giờ rồi? !
Vậy mà đã bảy giờ rồi? !
Cô đã ngủ ở đây hết bốn tiếng đồng hồ?! Cô là heo sao hả!
Còn nữa……. Cô nhìn bóng lưng đã đi xa của Hoắc Thâm, cảm thấy áy náy.
Cho nên Hoắc Thâm là lên đây gọi cô sao?
Hơn nữa……. Nếu cô nhớ không lầm thì nhà này là đúng sáu giờ ba mươi đã bắt đầu ăn cơm rồi.
Nghĩ tới đây, Lê Nhất Ninh không thể không nghĩ nhiều — — Hoắc Thâm đợi mình cả nửa tiếng sao? ?
Mà cô vừa rồi đã làm gì, không chỉ nhìn lén người ta còn chất vấn người ta, chuyện này bản thân có hơi quá đáng rồi phải không? !
Sau khi mang theo nỗi áy náy đi tới phòng ăn, bữa tối đều đã được chuẩn bị xong dường như chỉ đợi hai người tới thôi.
Lê Nhất Ninh ngồi xuống, nghĩ ngợi một lúc mới nói: “Bạn của tôi đâu?”
Quản gia bước lên đáp: “Lúc năm giờ Giản tiểu thư đã về nhà rồi.”
Nghe xong, Lê Nhất Ninh không dám nói nhiều thêm một câu thừa thãi nào nữa.
Hai người ngồi đối diện nhau, yên lặng ăn cơm.
Hơi thở của hai người quản gia và người giúp việc không mạnh, cả phòng ăn chỉ có âm thanh của dao nĩa va chạm, ngay cả tiếng nhai nuốt thức ăn cũng không có.
Cô tạm thời chuyên tâm thưởng thức món ngon trước mắt, sau khi ăn xong Hoắc Thâm lên lầu, Lê Nhất Ninh nằm ở trên sofa phòng khách nghỉ ngơi.
Cô nhìn màn hình lớn cách đó không xa, nghĩ ngợi rồi nhìn quản gia: “Hôm nay sao ăn cơm muộn như vậy?”
Quản gia sững người, mỉm cười nói: “Ông chủ thấy bà chủ ngủ quá ngon, nói ăn muộn một chút cũng không sao.”
Lê Nhất Ninh: “…….”
Nhìn nụ cười trên mặt quản gia, cô thế nào cũng cảm thấy không chân thực chút nào chứ.
Hai người đối mắt nhìn nhau, cô mím môi: “Ông chủ về lúc mấy giờ?”
“Năm giờ.”
“…………”
Hai người tiếp tục im lặng, Lê Nhất Ninh ho một tiếng giả vờ bình tĩnh: “Ông chủ đang ở thư phòng sao?”
“Vâng ạ.”
Lê Nhất Ninh nghĩ ngợi, bỗng cảm thấy khâm phục Hoắc Thâm.
Người này không chỉ chỉ muốn quay phim, sau khi về nhà không dễ gì mới được cơ hội nghỉ ngơi thì anh còn phải giải quyết một đống công việc của công ty.
Tên tuổi của Hoắc Thâm ở trong công ty tuy chỉ biết là bộ phận cấp cao nhưng những việc anh nên làm không hề ít.
Nghĩ tới những hành vi việc làm vừa rồi của bản thân, Lê Nhất Ninh thấy hơi có lỗi.
Người ta đợi mình lâu như vậy mới ăn cơm mà cô còn dùng giọng điệu chất vấn không nói lý lẽ như vậy. Vừa nghĩ tới đây, Lê Nhất Ninh bắt đầu đau đầu.
Cô và Hoắc Thâm tuy là vợ chồng trên danh nghĩa nhưng Lê Nhất Ninh không phải là loại kiêu căng không hiểu chuyện.
Làm sai nên xin lỗi vẫn sẽ đi xin lỗi, có điều nên biểu đạt thành ý xin lỗi của bản thân thế nào…… đây là một vấn đề rất nghiêm trọng.
⬅ Trước Tiếp ➡