Cô cũng muốn đi ra ngoài, vừa nghĩ tới quá khứ, trong đôi mắt của cô nhanh chóng xẹt qua một tia hận ý đỏ tươi, nhưng là rất nhanh, cô liền khôi phục như bình thường.
“Anh bị trúng độc, loại độc này có thể làm tê liệt thần kinh, ngược lại anh cũng rất thú vị, có thể dựa vào ý chí để áp chế, chẳng qua là, chẳng mấy chốc nữa toàn thân anh sẽ lại nhũn ra thôi.” Hòa Đinh âm u lạnh lùng nhìn người đàn ông, một đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ khinh thường.
Độc, khi cô nhìn thấy máu từ vết thương của Lãnh Quân Trì, cũng đã phát hiện ra.
“Cô...” Lãnh Quân Trì khẽ cắn môi, khuôn mặt lạnh lùng có chút vặn vẹo, từng giọt mồ hôi nhỏ từ trên chóp mũi anh rịn ra, tay cầm dao giải phẫu cũng hơi run rẩy, có thể thấy được là anh đang cực lực nhẫn nhịn.
“Ngoan ngoãn nằm lại bàn phẫu thuật, tôi có thể làm cho anh bớt bị tra tấn đi một chút, nếu không anh sẽ chết rất thảm đó.” Lời Hòa Đinh nói cũng không tính là uy hiếp, ít nhất những người rơi vào trong tay cô, có rất nhiều người đến cuối cùng đều trở thành mẫu vật thí nghiệm.
“Mơ tưởng ” Hai mắt Lãnh Quân Trì đỏ quạch, hai chân đã mềm nhũn, nhưng tính tình lại rất ngang bướng, hoàn toàn không thỏa hiệp.
Hòa Đinh hờ hững liếc nhìn đồng hồ treo tường màu trắng phía sau, lạnh lùng nói “1,2,3 ”
Lãnh Quân Trì không biết vì sao cô phải đếm, nhưng cùng với giọng nói của cô, anh cảm thấy hai mắt càng ngày càng mệt mỏi, cảm giác vô lực này lần nữa đánh úp tới, khiến anh lại chìm trong bóng tối.
Nhìn Lãnh Quân Trì té xỉu, Hòa Đinh đi tới hung hăng đá một cái “Muốn phản kháng sao, cũng không nhìn xem mình có năng lực đó hay không.”
Lãnh Quân Trì một lần nữa được nâng trở lại bàn phẫu thuật, Hòa Đinh tiêm thuốc giải cho anh, mới qua ba phút người đã tỉnh lại.
Lãnh Quân Trì phát hiện mình lại trở về bàn phẫu thuật, tức giận không thôi, nhưng toàn bộ tay chân đều bị dây lưng trói lại, không thể cử động.
Ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy Hòa Đinh cầm dao giải phẫu, mặt không chút thay đổi đứng ở một bên.
“Cô muốn làm gì?” Lãnh Quân Trì điên cuồng phẫn nộ, ngọn lửa thô bạo giống như núi lửa từ trong đôi mắt sâu thẳm của anh phun trào.
“Lấy mảnh vỡ máy bay ở chân trái ra cho anh.” Hòa Đinh đặt tay lên ngực người đàn ông, không cảm xúc nói “Lúc trước lo lắng thân thể anh không chịu nổi muốn tiêm thuốc mê cho anh, nhưng vừa rồi nhìn thấy dáng vẻ tràn trề sinh lực của anh, tôi liền trực tiếp tiến hành luôn.”
Trán Lãnh Quân Trì nổi gân xanh, con ngươi sâu thẳm chợt co lại, anh ý thức được mình giống như chọc phải người không dễ chọc
Trên bàn phẫu thuật lạnh như băng, thân thể cường tráng của Lãnh Quân Trì mướt mát mồ hôi, đôi mắt thâm thúy như biển của anh lúc này trở nên mơ màng, anh đã nằm ở chỗ này ba giờ, nhưng là cuộc giải phẫu vẫn còn chưa kết thúc.
Vẻ mặt Hòa Đinh không chút thay đổi, sắc mặt nghiêm túc, một đôi mắt hạnh cẩn thận chăm chú nhìn dao giải phẫu trong tay, cô dùng dao rạch da thịt lấy mảnh vỡ khảm ở bên trong ra.
Lãnh Quân Trì đau đớn khó nhịn, anh thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng da thịt mình bị dao rạch ra.
Cùng với cơn đau thấu xương, sắc mặt anh xanh mét, môi tím tái, tình huống có vẻ như rất không ổn.