⬅ Trước Tiếp ➡
Tiếp qua 10 năm, khi cơ thể của chính mình cũng chầm chậm biến đổi, cô không muốn trở thành người quái dị.
Hơn nữa, cô cũng không muốn nói cho bất cứ người nào, thuốc kiềm chế bệnh bức xạ đã chẳng còn dư lại bao nhiêụ
Mấy năm qua, người nơi này vì lấy vật đổi vật, lấy việc hái thuốc xem như hàng hóa trao đổi, trắng trợn khai thác, bây giờ đã chẳng còn dư bao nhiêụ
Cho nên trước khi bạo loạn mới chưa bắt đầu, cô nhất định phải nhanh chóng thoát ra.
Hơn nữa nghĩ tới kẻ thù của mình đang vui vẻ bên ngoài, cô lại giống như con mối đang đục khoét trái tim, đêm khuya luôn rơi vào ác mộng, mỗi lần như vậy cô đều kinh hãi tỉnh dậy.
Cô quả thật không thể chờ đợi thêm nữa.
Hắc Thước bị thương nhẹ nhất, anh ta đúng dậy run rẩy đi đến bên cạnh Kiều Vũ Sinh, anh ta nhìn lấy kết cục của Kiều Vũ Sinh so với bản thân mình thê thảm gấp trăm lần, không khỏi cười nhạo nói "haha, mất đi một bàn tay, để xem anh giả làm lão đại thế nào."
"Tôi muốn giết chết thằng đàn ông và con đàn bà kia " hai tròng mắt của Kiều Vũ Sinh đỏ lên, con ngươi trợn trừng lên giống như là con ngươi của con trăn.
"Giết thế nào anh cũng thành tàn phế rồi." Hắc Thước vẫn cười nhạo, anh ta ngồi bên cạnh Kiều Vũ Sinh, chế nhạo "Tôi thấy lần tiếp the0 nói không chừng lại là mất đi một cái chân."
"Hắc Thước, lúc giết người có thể không cần tự mình ra tay." Kiều Vũ Sinh cả người dều trở nên vô cùng đen tối, anh ta cúi đầu cười, không biết lại đang mưu tính cái gì.
Hắc Thước không biết nguy hiểm đang từng chút từng chút tới gần, phút chốc, một cái tay bóp lấy cổ anh ta.
Kiều Vũ Sinh quỳ trước mặt, tay trái bóp lấy cổ anh ta, hung hăng dùng sức.
Hắc Thước muốn giãy dụa, thế nhưng sau đầu lại bị thương, liền lập tức mất đi hơi thở.
Kiều Vũ Sinh buông Hắc Thước ra, đem thi thể anh ta ném sang một bên, yếu ớt nói "Hắc Thước, cái này gọi là mượn dao giết người, đây là chiêu cuối cùng tôi dạy cho anh trước khi anh chết."

⬅ Trước Tiếp ➡