Lãnh Quân Trì vẻ mặt thong thả, anh dùng súng chọc vào má phải của mình, từ ban nãy anh cũng cảm thấy được má phải hình như đã khôi phục cảm giác, hiện tại vết thương vẫn còn hơi ngứa.
Hòa Đinh biết rõ thời gian đã gần hết, cô bước đến trước mặt Lãnh Quân Trì, đưa tay gỡ xuống vải băng trên má phải của anh "Xem ra thuốc sắp hết công dụng rồi, Lãnh Quân Trì lần này không trừng phạt nhưng tôi cảnh cáo anh, lần sau nếu còn làm trái, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy."
Lãnh Quân Trì còn chưa kịp phản ứng là đã xảy ra chyện gì, con mắt bên phải sáng lên, hòa hoãn cả nửa ngày, cái bóng mơ hồ trước mặt trở nên rõ ràng, dần dần cùng con mắt trái dung hợp với nhaụ
Anh lại có thể nhìn thấy rồi
Anh kinh ngạc nhìn Hòa Đinh, đưa tay sờ mắt phải của mình, bình yên vô sự.
"Tròng mắt kia là cô lấy từ bên ngoài à? " Lãnh Quân Trì làm sao cũng không nghĩ tới, tròng mắt này căn bản không phải của mình mà là cô lấy từ bên ngoài lừa gạt mình.
Bản thân thật ngu ngốc.
Hòa Đinh nhẹ nhàng gật đầu "Lần phẫu thuật kia là lần thứ hai cấy da, hiện tại vết thương đang liền lại, ngứa cũng là chuyện bình thường."
"Cảm ơn cô, tôi nhất định sẽ báo đáp " Lãnh Quân Trì kích động ôm Hòa Đinh vào ngực.
Tuy anh đã từng rất căm ghét Hòa Đinh, thậm trí còn giả vờ ngây ngốc để tạo ấn tượng tốt, khiến cô buông lòng cảnh giác để bản thân chạy thoát, nhưng bây giờ ý nghĩ kia đã tan thành mây khói.
Sự cảm kích đã lưu lại tận đáy lòng, nếu không có cô bản thân anh cũng sẽ không khôi phục nhanh như vậy.
"Mẹ kiếp, bố mày không có thời gian xem các người chàng chàng thiếp thiếp." Kiều Vũ Sinh cảm thấy bản thân không được chú ý tới.
Hòa Đinh đối với cái ôm của Lãnh Quân Trì cũng không có quá nhiều suy nghĩ, cô chỉ là hờ hững nói "Chỉ mong anh nói được làm được."
Lãnh Quân Trì biết rõ cô muốn nói gì.
"Ra tay " Kiều Vũ Sinh không hề cho họ có cơ hội thở lấy hơi, ra lệnh một tiếng, vô số người đều xông lên.