⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt Dino sâu thẳm, anh ta buông bàn tay đang cầm khẩu súng lục bên hông xuống, nói “Tạm biệt” với Hòa Đinh, rồi xoay người rời đi.
Hòa Đinh tựa vào cửa sổ sát sàn nhìn ra ngoài, vẻ mặt lạnh như băng, dường như đang nghĩ điều gì đó.
Lãnh Quân Trì đi tới bên cạnh cô, một tay chống lên tường, tay còn lại thì chống e0, cười xấu xa hỏi, “Đang nghĩ gì?”
Hòa Đinh quay đầu qua, đôi mắt phủ đầy sương lạnh bắt gặp con mắt phượng duy nhất của Lãnh Quân Trì, mặc dù nửa bên mặt của anh đã quấn băng gạc, nhưng vẫn không ảnh hưởng tới vẻ đẹp trai tuấn tú của anh.
Chỉ tiếc là, Hòa Đinh không để ý tới những thứ đó, lạnh lùng nói, “Lãnh Quân Trì, thu lại nụ cười giả tạo của anh đi.”
Thực ra cô rấtmuốn nói, vừa rồi anh làm như vậy quá mạo hiểm.
Có điều việc này cũng đủ chứng minh sự ma͙nh mẽ của Lãnh Quân Trì.
Nhưng vẻ mặt Lãnh Quân Trì lại không thay đổi, bình tĩnh nói, “Tôi ngược lại cảm thấy đây là mặt thật nhất của tôi.”
“Đừng gạt tôi, tôi biết rấtrõ tɾong lòng anh nghĩ gì.” Hòa Đinh đẩy Lãnh Quân Trì trở lại trước bồn rửa, cô cầm dao phẫu thuật, con ngươi lạnh lùng hơi co lại nói, “Lát nữa tôi sẽ dẫn anh ra ngoài xem, thế giới sinh sống của tôi.”
Lãnh Quân Trì thu lại nụ cười cợt nhả, con ngươi duy nhất u ám khó hiểu, thế giới sinh sống của cô sao?
Anh ngược lại vô cùng tò mò, rấtmong đợi.
Hòa Đinh nhìn Lãnh Quân Trì, không biết sau khi nhìn thấy tất cả sự tàn khốc kia thì nụ cười rạng rỡ đó còn có thể vẫn luôn hiện trên mặt anh không.
Cũng như anh, cô cũng rấttò mò.
Núi Cách Ly, hang núi nào đó.
“Nghe nói chưa, Hòa Đinh nhặt được một người.” Hắc Thước một mắt nghịch cây súng lục tɾong tay, đôi chân thon dài để lên bàn.
Kiều Vũ Sinh mặc một bộ vest màu xám đậm, từ tóc đến cà vạt rồi lại tới g͙iày trên chân đều rấttỉ mỉ. Anh ta đặt tay lên bàn, chống cằm, tɾong mắt toàn là suy tính.
“Người phụ nữ đó rấtthú vị, thứ nhặt được cũng rấtthú vị.” Kiều Vũ Sinh cười gian ác nói, “Dino sẽ không tham gia cướp giật, cũng sẽ không xen vào, Hắc Thước, có hứng thú không?”
“Đang có ý này.” Hắc Thước giơ súng gõ gõ vào huyệt thái dương của mình, có chút điên nói, “Hòa Đinh, tôi đã rấtlâu không nhìn thấy cô rồi.”
Hòa Đinh chính là người phụ nữ xinh đẹp nhất núi Cách Ly, nếu có được cô.....
“Trên người của người đàn ông đó có bí mật có thể xuyên qua sóng đïện cao tần, chỉ cần chúng ta tìm được thì có thể rời khỏi đây.” Kiều Vũ Sinh trở nên càng ngày càng mong đợi, hận không thể bây giờ trực tiếp xông qua.
Nghe nói người đàn ông đó không tệ, Kiều Vũ Sinh liếm môi, nở nụ cười khẩy đầy biến thái.
“Người của tôi đang ở bên ngoài biệt thự, chỉ cần họ ra ngoài thì sẽ báo cho tôi biết.” Hắc Thước sớm đã bố trí xong mọi thứ.
“Rất tốt.” Kiều Vũ Sinh dùng ngón tay đẩy kính trên sống mũi, xem ra anh ta phải suy nghĩ thật kỹ nên tra tấn người đàn ông đó như thế nào, thật hy vọng ngày mai có thể tới nhanh một chút.
“Lúc này, thuộc hạ của Hắc Thước từ bên ngoài chạy vào, đứng nghiêm nói “Lão đại, họ ra ngoài rồi.”
“Ồ?” Trên mặt Hắc Thước liền nở nụ cười đầy hưng phấn, “Thật sự là ông trời cũng giúp tôi ”

⬅ Trước Tiếp ➡