⬅ Trước Tiếp ➡
Hòa Đinh phản ứng rấtnhanh, trước khi tay Lãnh Quân Trì còn chưa chạm vào vai mình thì bàn tay còn dính nước của cô đã cầm dao phẫu thuật chĩa vào chỗ yết hầu Lãnh Quân Trì.
Lãnh Quân Trì không ngờ rằng phản ứng của Hòa Đinh còn nhanh hơn mình nghĩ, còn Hòa Đinh thì kiêng kỵ Lãnh Quân Trì vài phần, bởi vì cô biết Lãnh Quân Trì dường như chưa dùng hết sức lực.
Xoẹt một tiếng, tấm chăn quấn quanh e0 của Lãnh Quân Trì liền rơi xuống đất, anh cứ thế mà xuấthiện một cách trần trụi trước mặt Hòa Đinh.
Mặt Hòa Đinh không biểu cảm, liếc nhìn anh từ trên xuống dưới, rồi liếc nhìn giữa hai chân anh đầy ẩn ý thêm mấy lần, sau đó xoay người sang chỗ khác, chậm rãi nói “Xem ra tôi thật sự phải cân nhắc việc đổi một cái cho anh rồi.”
Ánh mắt Lãnh Quân Trì từ lạnh lùng chuyển sang ấm áp, hơi nhe0 lại, tỏ vẻ mình không có ác ý.
Vì để Hòa Đinh cho rằng mình đang nói đùa, tɾong đầu anh chợt lóe lên một ý nghĩ xấu xa, “Nếu cô dùng không hài lòng thì có thể đổi.”
Ánh mắt Hòa Đinh đột nhiên trở nên lạnh lùng, lần nữa đưa dao phẫu thuật tới gần.
Lãnh Quân Trì không dám nhúc nhích, khung cảnh giống như đứng im, anh đang đoán, đoán rằng Hòa Đinh có khi nào thật sự một dao cắt nó đi không.
Nhưng đợi rấtlâu, Hòa Đinh cũng không có hành động tiếp the0.
Từ điểm này anh có thể kết luận rằng, Hòa Đình không chỉ là muốn lấy mình làm vật thí nghiệm, nhất định còn có chuyện khác mà anh không biết.
Anh hơi lùi lại nửa bước, nhặt chiếc chăn lên, quấn lại quanh người.
“Chỗ này của cô không có quần áo tôi có thể mặc sao?” Lãnh Quân Trì cố tình đổi chủ đề.
“Không có.” Hòa Đinh cầm miếng vải bông sach lau dao phẫu thuật, “Sau khi sư phụ tôi mất đi thì tôi cũng đem đốt hết.”
Lãnh Quân Trì khẽ cười một tiếng, lắc đầu bất lực.
Đôi mắt hơi lạnh của Hòa Đinh sáng lên, hình như nhớ ra điều gì đó, “Đợi đã.”
Lãnh Quân Trì cho rằng cô đi tìm quần áo cho mình, nên kiên nhẫn ngồi đợi trên bàn phẫu thuật, một lúc sau, Hòa Đinh bẻ hai miếng lá chuối tay rấtlớn cầm tɾong tay trở lại.
“Cầm đi.” Hòa Đinh ngược lại rấthào phóng, “Trong sân có rấtnhiềụ”
“Đây là lá cây, không phải quần áo.” Thái dương Lãnh Quân Trì đổ mồ hôi lạnh.
“Thời cổ đại, không có dệt may, người ta không phải mặc da thú thì chính là lá cây, anh không cần khách khí.” Hòa Đinh nghiêm túc giải thích.
Lãnh Quân Trì có chút không nói nên lời, anh bất lực thở dài, đi tới ban công nhìn về phía xa, nhưng mới nhìn một lúc thì khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của hơi thay đổi, con mắt duy nhất hiện lên sự lạnh lùng đến thấu xương.
Biệt thự bị người bao vây xung quanh, một người đàn ông mặc đồng phụcđen cài cúc áo vàng đang đứng nhìn mình dưới cửa sổ.
Ánh mắt nghiêm nghị, nhưng đầy tia lửa đïện, âm thầm đọ sức.
Lãnh Quân Trì nhìn người tới, con mắt còn lại hơi nhướng lên, khóe môi nở nụ cười khẩy, nhưng khi quay đầu thì lại nở nụ cười dịu dàng, “Hòa Đinh, có người tới.” Anh duỗi ngón tay thon dài xanh xao chỉ ra bên ngoài.
Nhưng Hòa Đinh lại nhàn nhạt ờ một tiếng, đi tới ban công, nhìn xuống, “Dino.”

⬅ Trước Tiếp ➡