Lãnh Quân Trì gật gật đầu, anh giãy dụa một chút cho Hòa Đinh xem “Hiện tại tôi bị cô cột ở trên bàn mổ rồi, chân cũng bị thương, có thể chạy trốn đi đâu?”
Hòa Đinh lạnh lùng liếc anh một cái, cầm lấy ba lô đi ra khỏi phòng phẫu thuật.
Đứng ở cửa, cô luôn cảm thấy có loại cảm giác bị người khác nhìn trộm, cô hơi lo lắng, mở lên công tắc cơ quan đã lâu không dùng tới, lúc này mới yên tâm rời đi.
Hòa Đinh mới rời khỏi nhà, từ trong lùm cây cách biệt thự không xa liền chui ra một cái đầụ
Xác định Hòa Đinh đi vào rừng rậm không thấy bóng dáng nữa, chủ nhân của cái đầu này mới từ trong lùm cây đứng dậy.
Người này chính là Hàn Thiếu Dã, mục đích lần này anh tới chính là trộm thuốc.
Sớm có nghe nói tòa biệt thự này lúc ông bác sĩ già quái dị còn sống ở đây, vì phòng ngừa nửa đêm có người xâm nhập vào, liền bố trí sương độc khắp nơi. Anh ta lấy ra mặt nạ phòng độc đội lên đầu, rón rén mò vào trong biệt thự.
Lãnh Quân Trì cũng chờ sau khi Hòa Đinh rời đi, một đôi mắt phượng lạnh nhạt không gợn sóng lập tức trở nên âm hiểm trở lại, anh làm sao sẽ cam tâm tình nguyện làm quyển sủng của một người phụ nữ chứ.
Hai tay anh dùng sức giãy dụa, không để ý đau đớn, dây lưng hằn thật sâu vào trong da thịt nơi cổ tay “bốp” một tiếng, dây lưng bị đứt ra, hai tay của anh cũng được tự do.
Ngồi dậy cởi dây trói trên cổ chân, xoay người nhảy xuống giường, nhưng bởi vì dùng sức quá mạnh, cẳng chân bên trái còn chưa khỏi hẳn truyền đến một trận đau đớn tận xương.
Tấm thảm màu trắng đắp trên người rơi xuống, lúc anh đưa tay nhặt lên lại nhìn thấy một màn ghê người.
Chỉ thấy từ bắp chân của anh mãi cho đến bắp đùi bên trong, hễ là nơi nào cần khâu lại đều là dùng chỉ khâu màu đỏ để khâu lên. Cả cái chân ghê tởm như bị cả đàn rết bò lên đầy trên chân.
Anh đối với sở thích ác độc của Hòa Đinh căm thù đến tận xương tuỷ.
Ở trong phòng phẫu thuật tìm kiếm nửa ngày, ngoại trừ tấm thảm đắp trên người, không còn vật gì khác, quần áo phi công anh mặc lúc ngã xuống cũng không biết tung tích đâụ
Anh chỉ có thể chấp nhận dùng tấm thảm che chắn nửa người dưới của mình, sau đó khập khiễng đi ra khỏi phòng phẫu thuật.
Lúc này, Hàn Thiếu Dã đã cạy mở được cửa biệt thự, anh ta cẩn thận đẩy cửa ra, sau đó nhanh chóng né tránh, đợi một lúc lâu cũng không thấy có sương mù kỳ lạ nào phun ra mới yên tâm.
Anh ta rón rén đi vào biệt thự, đúng lúc này nhìn thấy Lãnh Quân Trì cũng cẩn thận từng li từng tí từ tầng hai đi xuống.
Bốn mắt nhìn nhau, động tác của hai người đều cứng đờ.
Lãnh Quân Trì thản nhiên cười lạnh, đôi mắt phượng đào hoa tràn vẻ trào phúng, thật sự là một kẻ tiểu nhân, ấy vậy mà dám lẻn vào đây.
Hàn Thiếu Dã bị ánh mắt châm chọc của Lãnh Quân Trì làm cho tức giận, biết rõ đó là ánh mắt không nhìn nổi người khác mà, cả giận nói “Thật không ngờ, Hòa Đinh vậy mà lại nuôi một tên mặt trắng, mày chính là kẻ ngày đó rơi xuống đây đúng không?”