Đường Dục làm phụ huynh (5)
Edit: Đế Chế Nhân Sư.
Bùi Thất Thất cười cười, cùng cô bạn đi vào phòng học.
Buổi chiều đến Thánh Viễn, ngoài dự đoán, Đường Dục bảo người điều cô tới khoa thiết kế, còn sắp xếp bàn ghế làm việc.
Bùi Thất Thất ngồi, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào bộ bàn ghế kia, biết có thể đi vào phòng thiết kế của Thánh Viễn thì đối với một học sinh chưa tốt nghiệp là một chuyện may mắn cỡ nào chứ.
Tâm trạng của cô có chút phức tạp, cô biết mình là ngoại lệ do Đường Dục tạo ra.
Cô biết anh cũng không phải một người công tư chẳng phân biệt, nhưng anh vẫn tạo ra ngoại lệ vì cô.
Năm giờ chiều, Đường Dục gọi điện thoại để cô đi về trước, anh còn có cuộc họp phải chủ trì, cuối cùng lại thản nhiên bỏ thêm một câu: “Bắt xe trở về, bằng không tôi bảo Thanh Thành đưa em đi.”
Tất nhiên Bùi Thất Thất không muốn phiền toái đến Mạnh Thanh Thành, tự mình ngoan ngoãn bắt xe trở về.
Đường Dục ngồi ở trong văn phòng, nghiêng đầu nhìn điện thoại trong tay, một hồi lâu sau mới cười một chút rồi buông di động.
Hôm nay việc của anh và Bùi Thất Thất lên báo, lên thì lên thôi, anh không ngăn cản không có những phát sinh tương tự.
Chỉ là, có khả năng sẽ có một ít phiền toái…
Mà nhưng vào lúc này, trong khu biệt thự Yến Hồi, Đường Tri Viễn đang gọi điện cho Lâm Vận, trong giọng điệu toàn là bất mãn: “Lâm Vận, có phải bà quá dung túng Đường Dục không, nhìn xem báo chí hôm nay, nó còn dây dưa bên ai đi! Con gái của Bùi Minh Hoà! Gia đình bình dân không nói, còn là một đứa con riêng… truyền ra lại bảo nhà họ Đường gặp loại người ngoài thế nào?”
Bên kia Lâm Vận diện một bộ sườn xám thanh nhã, tay cầm điện thoại, nhẹ nhàng cười: “Đã truyền ra rồi! Còn nữa, Đường Tri Viễn, ông cũng không phải là xuất thân từ tầng lớp bình dân, cũng không cần tỏ ra quá quyền quý, cao thượng vậy chứ!”
Đối với Đường Tri Viễn, Lâm Vận luôn bất mãn tính khách khí của ông ta từ trước đến nay.
Đường Tri Viễn gần như muốn nhảy dựng lên, vợ trước chọc trúng chỗ đau của ông ta…
Tuy nhiên chỉ trong chốc lát ông ta đã khôi phục lại: “Lập tức bảo nó chia tay với đứa con gái kia đi…”
“Đường Dục lớn rồi!” Lâm Vận nhịn không được mở miệng, giọng nói cũng có chút lạnh lẽo: “Huống hồ nó chưa lập gia đình, muốn ở bên ai cũng đều có thể!”
Đường Tri Viễn sửng sốt, bị vợ trước nói mát một chút thì trong lòng có chút bực, nhưng vẫn không dám cáu giận thêm.
Đời này, Đường Tri Viễn không đủ tự tin trước mặt hai người, một người là Lâm Vận, một người là lão thái sơn của ông ta, Lâm Nhạc.
Lúc này, ông ta trầm mặc một lát mới nói: “Vận Vận, chúng ta có thể lý trí một tí được không, chỉ nói chuyện của Đường Dục.”
“Gọi tôi là Lâm Vận hoặc là bà Lâm, Đường Tri Viễn tiên sinh.” Giọng nói của Lâm Vận không có độ ấm: “Mặt khác, chúng ta cũng không có gì tốt để nói.”
Nói xong liền cúp điện thoại.
Bên kia, Đường Tri Viễn nhìn điện thoại, trong lòng không phải không nhiều phiền muộn…
Ông ta và Vận Vận cũng không phải không có cảm tình, mà là ông ta đã sai…
Lâm Vận hồi trẻ cũng hết sức mỹ lệ, nhưng không quyến rũ giống Triệu Kha… ông ta đã phạm vào sai lầm mà mọi đàn ông đều sẽ phạm mà thôi.
Bên này Đường Tri Viễn đang ôn lại chuyện cũ, bên kia thì Triệu kha cầm tờ báo, ánh mắt của bà ta nhìn chằm chằm khuôn mặt trên ảnh chụp, gắt gao nhìn…
Là cô ta!
Ngón tay thon dài nắm chặt, móng tay tinh xảo đột nhiên co lại… gần như cắt qua tờ báo.
Trên mặt Triệu Kha có hoảng sợ… Không, bà ta tuyệt đối không thể để đứa bé kia phá hư hạnh phúc của mình.
Không thể…
Sự khác thường của bà ta, vì Đường Tri Viễn cũng đang chìm đắm vào chuyện cũ nên không phát hiện…
Cuộc sống của Bùi Thất Thất rất bình thản trôi đi, đi học, làm việc, khi cuối tuần cô còn sẽ đi thăm Bùi Minh Hoà.
Có khi Chu Mỹ Lâm và Bùi Hoan cũng sẽ ở nhà, nhìn thấy cô sẽ không tránh được sắc mặt không tốt, nhưng Bùi Thất Thất không để bụng.
Bùi Minh Hoà thì vui tươi hớn hở, ông đã tốt hơn rất nhiều, cũng đã đi làm trở lại ở công ty.
Thân thế của Bùi Thất Thất
“Thất Thất, chuyện này ba cảm thấy có thần tiên giúp đỡ, công ty đang ngày một phát triển.” Nét mặt của Bùi Minh Hòa vô cùng thỏa mãn: “Không ngờ đến lúc ba sắp về già rồi, còn có thể nở ra một đóa hoa.”
Chu Mỹ Lâm ngồi ở đằng xa, chua chát nói: “Đây là mặt mũi của nhà Cẩm Vinh, nếu không ông thực sự cho rằng mình có thể cá muối chuyển mình sao…”
Bùi Minh Hòa có chút ngượng ngùng mỉm cười: “Một phần, một phần!”
“Trong lòng con ba là người giỏi nhất!” Bùi Thất Thất nhẹ nhàng nói, an ủi rất nhiều cho Bùi Minh Hòa.
Ông cười vô cùng mãn nguyện.
Chu Mỹ Lâm nghe thế: “Đều là tự mình khen lẫn nhau!”
“Trước mặt trẻ con, đừng nói những lời thô thiển như vậy.” Bùi Minh Hòa nhịn không nổi mà trách cứ, Chu Mỹ Lâm bình thường kiêu ngạo thì cũng coi như bỏ qua đi, những lời nói này sao có thể phù hợp để nói trước mặt trẻ con?