⬅ Trước Tiếp ➡
Bùi Thất Thất vâng một tiếng.
Bùi Minh Hòa không chú ý tới cô hơi khác thường. Ông tiếp tục mở miệng: “Nếu không phải dì con nói, ba còn không biết Bùi Hoa được một bạn trai có gia thế hùng hậu như vậy, tuy nói……”
Ông dừng lại một chút, có lẽ cảm thấy có chút tiếc nuối: “Tuy việc này chẳng có tí thể diện nào, nhưng đứa bé kia thoạt nhìn cũng là người có trách nhiệm, hai năm nữa tốt nghiệp rồi trực tiếp kết hôn là được rồi!”
Bùi Thất Thất biết người ông đang nói tới là Lâm Cẩm Vinh, cô cũng đoán được Chu Mỹ Lâm đã tô đẹp mọi chuyện thành bộ dạng gì.
Cô không phản bác. Nếu kết quả đã định trước, quá trình thế nào, cũng không quan trọng.
Quan trọng nhất, ba vui vẻ là tốt rồi.
Nàng mím môi, cười: “Giải quyết được là tốt rồi.”
Bùi Minh Hòa ngừng lại, một lúc lâu sau, ông mới thở dài: “Thất Thất, ba thực xin lỗi con!”
“Sao có thể!” Bùi Thất Thất đổ canh ra bát, đút cho Bùi Minh Hòa uống: “Bùi Hoan có bạn trai, con cũng thật vui vẻ!”
Bùi Minh Hòa yên tâm, tâm tình cũng tốt lên.
Cô đút cho ông uống hết hơn nửa bát canh, lúc này mới từ từ mở miệng: “Ba, con dọn ra khỏi nhà, thuê nhà cùng bạn học.”
Bùi Minh Hòa sửng sốt, đầu tiên là mím chặt môi, sau đó biểu tình không tự nhiên: “Thất Thất, có phải dì làm khó dễ con không?”
Bùi Thất Thất quay về phía ông, hạ mắt: “Ba, ba thấy con là người dễ bắt nạt sao? Lần nào cũng là dì tức giận đến dậm chân mà.”
Cô dừng lại một chút, liếm đôi môi đột nhiên có chút khô khốc: “Con và bạn học cùng nhau tìm một công việc vừa làm vừa học, một tháng bốn ngàn, trừ bỏ tiền thuê nhà là một ngàn, còn lại đủ cho mình ăn cơm.”
“Ra là vậy, có điều, sinh viên vẫn nên lấy việc học làm trọng, ba có thể nuôi con……” Bùi Minh Hòa vẫn không đồng ý.
Bùi Thất Thất đè lại mu bàn tay ông, cười nhạt: “Con biết ba có chỗ khó xử.”
Vành mắt Bùi Minh Hòa nóng lên, dường như ông không nhịn được muốn chảy những giọt nước già nua.
Một đời này của ông, nhược điểm duy nhất là lúc gây dựng sự nghiệp có dùng năm mươi vạn của gia đình Chu Mỹ Lâm, sau khi kết hôn, chuyện của mẹ đẻ Thất Thất lại bị Chu Mỹ Lâm nắm trong lòng bàn tay, việc này giống như kim châm làm ông đau đớn.
Ông cái gì cũng không nói, Bùi Thất Thất lắc tay ông: “Ba, bây giờ không phải con rất tốt sao? Ba xem, sắc mặt hồng hào, ăn ngon ngủ kỹ!”
Bùi Minh Hòa nhìn cô thật sâu một giây lát, trong mắt có điểm hoài niệm……
Cô lớn lên thật giống người đó!
Hồi lâu, Bùi Minh Hòa mới từ trong thất thố hoàn hồn, giọng nói khàn khàn: “Vậy chúng ta ăn cơm đi.”
Bùi Thất Thất vâng một tiếng, cha con đều không nói chuyện nữa.
Sau khi ăn xong Bùi Thất Thất thu dọn đồ vật, chuẩn bị mang xuống lầu vứt đi. Cô đang muốn rời đi, Bùi Minh Hòa lại gọi cô: “Thất Thất!”
Bùi Thất Thất quay đầu lại, Bùi Minh Hòa lấy từ dưới gối ra một chống nhân dân tệ buộc lại với nhau, ước chừng phải đến một vạn đồng.
Đôi mắt nhỏ ngây thơ (1) “Con mới chuyển ra ngoài, luôn phải thêm đồ này đồ kia, ba ở đây không có nhiều, nhưng tiền ít thì vẫn có!” Bùi Minh Hòa rời khỏi giường, từ từ bước tới và đặt vào tay cô: “Cứ cầm lấy, nếu như không đủ thì nói với ba…”
Ông ngập ngừng, có chút thương cảm: “Vốn dĩ ba luôn nghĩ, có một ngày ba sẽ mua cho con một căn hộ, đợi con lớn một chút thì chuyển ra ngoài, nhưng hiện giờ… cũng tốt, chuyển ra ngoài cũng được!”
Trong lòng Bùi Thất Thất cũng hơi ủy mị, gọi nhỏ một tiếng ba, sau đó tựa khuôn mặt bé nhỏ của mình vào vai ba: “Ba, ba phải thật khỏe mạnh nhé.”
Bùi Minh Hòa mỉm cười, bỏ tiền vào ví cho cô: “Trên đường về hãy cẩn thận.”
Bùi Thất Thất xuống lầu, ngẩng đầu lên, không để cho bản thân bật khóc –
Cô tự nhủ với lòng mình, tất cả đều đáng giá.
Khi ngồi xe trở về khu nhà Hạ Thành, thì cũng là mười giờ rồi, cô rất mệt, đặt đồ xuống, liền đi thẳng vào phòng tắm tắm táp.
Vì chỉ có một mình mình ở, cho nên ngay đến đồ ngủ cũng không mang vào phòng tắm, mở nước nóng xả lên ở thể mệt mỏi của mình…
Bất giác, cô nghe thấy ở bên ngoài phát ra một âm thanh sầm lại, giống như thế sập cửa.
Bùi Thất Thất nhanh chóng quấn người bằng khăn tắm và nhìn chằm chằm vào cửa phòng tắm, có chút hoang mang.
Là một tên trộm ư?
Một khu cao cấp thế này, sẽ không có trộm chứ!
Cô cắn răng, hồi lâu vẫn không thể quyết định được xem có nên ra ngoài xem không.
Sau đó, tiếng bước chân bên ngoài đang ngày càng gần hơn, hướng về phía bên này!
Bùi Thất Thất chưa phản ứng gì, cửa phòng tắm đột nhiên bị mở ra…
Cô hét lên một tiếng, giơ tay che chắn cơ thể mình, liều mạng rụt cơ thể lại phía sau, dán chặt vào bức tường sau lưng.
Có người đến, là Đường Dục!
Tay anh còn xách chiếc ca táp, nhưng trên người phảng phất mùi rượu, khuôn mặt cũng đỏ gay bất thường, giống như mới chè chén ở đâu về.
Cổ áo, được thả ra hai nút, để lộ ra nước da màu ngọc, cổ tay áo cũng tùy tiện được sắn đến khuỷu tay, nhìn thì không thấy như thư sinh trói gà không chặt.
⬅ Trước Tiếp ➡