⬅ Trước Tiếp ➡
Ngay khi quy đầu côn thịt̠ thoát ra khỏi miệng Tiểu Vũ, Tiểu Vũ đã nắm lấy tay hắn và bắt đầu ho, hắn chỉ có thể vỗ nhẹ vào áo lót của nàng ấy để giảm bớt sự kho" chịụ Sau khi ho một hồi, Tiểu Vũ cuối cùng cũng dừng lại và nhìn hắn với vẻ oán hận, có vẻ như nàng ấy đang tức giận vì lần này hắn lại ép nàng ấy vào sâu tɾong cổ họng.
“Vẫn... Chưa rửa sach.” Hắn chậm rãi xoa xoa đầu, có chút xấu hổ.
"Hừ, ngươi nhất định phải dẫn ta đi ăn nhiều món ngon."
"Được, ngày mai ta dẫn ngươi đi chơi, ăn nhiều đồ ăn ngon."
Sau khi nghe câu trả lời của hắn, Tiểu Vũ lại ngậm côn thịt̠ vào miệng, liếc nhìn ánh mắt chờ đợi của hắn rồi lại nuốt côn thịt̠ xuống cổ họng, cố nén cảm giác kho" chịụ Không chỉ vậy, Tiểu Vũ cũng sẽ nuốt nước bọt để siết cổ họng lại và siết chặt côn thịt̠ của hắn, tuy không ma͙nh bằng tiếng ho nhưng tiếng khục khục và nuốt nước miếng của Tiểu Vũ cũng có cảm giác rấtđặc biệt.
Khi Tiểu Vũ tiếp tục kích thích, hắn cảm thấy rằng mình đã gần đạt đến giới hạn và hắn lại nắm lấy đầu của Tiểu Vũ. Tiểu Vũ dường như đã đoán trước được điều gì đó và vùng vẫy định thoát ra. Hắn không để ý đến bàn tay nhỏ bé của Tiểu Vũ đang vỗ vào đùi mình, nắm lấy đầu Tiểu Vũ bắt đầu đâm ma͙nh. Mỗi lần đâm đều đâm thật sâu vào cổ họng của Tiểu Vũ. Hắn cảm thấy cổ họng của Tiểu Vũ co thắt khi nàng ấy muốn nói chuyện nên hắn tăng tốc độ của mình. Cuối cùng, sự sung sướng tích lũy đến đỉnh điểm, tinh dich trào ra cổ họng Tiểu Vũ.
Chất lỏng sền sệt, tanh nồng phun ra khiến đôi mắt của Tiểu Vũ mở to và lông mày của nàng ấy nhíu lại. Ngay cả khi hắn buông tay, Tiểu Vũ cũng không trực tiếp nhổ côn thịt̠ ra mà nuốt từng ngụm tinh dich vào bụng. Cuối cùng, nàng cũng ma͙nh mẽ hút sach tinh dich còn sót lại tɾong niệu đạo của hắn, không để sót một giọt nào. Sau khi côn thịt̠ của hắn được mút sach thì nàng từ từ nhổ côn thịt̠ ra rồi há miệng về phía của hắn. Nhìn Tiểu Vũ há miệng ra, tɾong đó vẫn còn đọng lại tinh dich của hắn, côn thịt̠ vốn đã hơi mềm nhũn lại cương cứng lên.
Đối mặt với ánh mắt phẫn nộ của Tiểu Vũ và những chiếc răng trắng sắp cắn hắn, hắn yêu cầu Tiểu Vũ làm sach côn thịt̠ của hắn một lần nữa. Khi trở về phòng, hắn đã nói thêm về việc đưa nàng ấy đi ăn uống vui chơi vào cuối tuần, vì vậy Tiểu Vũ không bắt hắn chịu trách nhiệm với nàng ấy vì đã làm hành động vô lễ với nàng ấy lần nữa.
“Đi thôi, Mẫn Mẫn. Chúng ta đi ăn đồ ăn ngon đi ” Tiểu Vũ vừa tan học đã rấthào hứng muốn ra ngoài, dù sao hôm qua hắn đã hứa với Tiểu Vũ là đưa nàng ấy đi chơi, đi ăn rồi.
Tiểu Vũ kéo hắn và Đường Tam ra cửa. Đường Tam có vẻ như nhớ ra điều gì, xin lỗi với bọn hắn rằng hôm nay hắn có chút việc phải đi đến tiệm rèn. Hắn vuốt ve đầu Tiểu Vũ, hứa hẹn lần sau sẽ đi cùng nàng, sau đó liền chạy đi. Đương nhiên Đường Tam tất nhiên không thể trốn tránh chuyện đi chơi chuyện khác, nhưng vì hôm nay hắn đã đặc biệt thôi miên hắn, sắp xếp những việc quan trọng cho hắn hắn. Hơn nữa hắn cần dạy cho Tiểu Vũ một vài điều về con gái, vì vậy cuối tuần hắn chỉ muốn cùng nàng đi ra ngoài rồi thôi miên nàng ấy.
Về phần thôi miên của Đường Tam, phải đến năm thứ hai thì hắn mới dần dần h0àn thành. Lúc đó bởi vì hắn đang lo sợ Hạo Thiên Đấu La phát hiện sự kì lạ, nên hắn không ngừng dùng thủ đoạn cứng rắn, không ngừng tiến vào tâm trí của Đường Tam. Tiếp xúc với Đường Tam thực sự là một kỷ niệm kho" chịụ Thông thường, để thôi miên Đường Tam, hắn cần gọi hắn ta là Tiểu Tam, sau đó vỗ vai hoặc cánh tay hắn ta, sau đó nói "Ta sẽ nói cho ngươi biết", sau đó là hướng dẫn thôi miên, rồi kết thúc bằng "thế này là thế nào?".
"Đi thôi, Tiểu Vũ. Lần sau nhất định ta sẽ bắt trói Đường Tam đi cùng." Hắn khoác tay Tiểu Vũ đi về phía phố ẩm thực.
“Ừ.” Tiểu Vũ vẫn còn có chút buồn bực bởi vì Tiểu Tam không đi cùng bọn hắn. Nhưng sau khi đến phố ẩm thực, Tiểu Vũ, tay trái đang cầm kẹo hồ lô và tay phải cầm bánh gạo nhỏ, tất nhiên đã quên mất chuyện vừa xảy ra.
Không biết dạ dày của Tiểu Vũ có phải là túi không đáy hay không, nàng ấy không chỉ ăn khắp phố ẩm thực mà còn đi đến những nơi khác để tìm đồ ăn ngon. Tiểu Vũ hài lòng vỗ vỗ bụng, trên tay còn cầm thức ăn ngon được đóng gói cho Đường Tam.
"Tiểu Vũ."
"Hả? Sao vậy, tỷ tỷ?" Tiểu Vũ quay đầu lại, hai con mắt to đáng yêu nhìn hắn chằm chằm.
“Ta sắp tốt nghiệp rồi. Tỷ tỷ cần nói cho muội biết một số việc mà muội cần chú ý. Tối nay muội không cần về, qua đêm ở bên ngoài cùng ta là được.” Hắn nghiêm mặt nói với Tiểu Vũ.
"À, nhưng mà đồ ăn đã mua ca làm sao bây giờ? Lần sau nói không được sao?" Tiểu Vũ trợn mắt ngoác mồm, hy vọng hôm nay có thể trở về cho Đường Tam ăn một ít đồ ăn ngon.
"Tiểu Vũ, ngươi cũng lớn rồi, có một số việc cần chú ý, chúng ta trở về có thể mua đồ ăn cho Tiểu Tam saụ Hơn nữa ta cũng đã nói với Tiểu Tam, hắn cũng nói cần dẫn ngươi đi ra ngoài tìm hiểụ”
“Được rồi.” Tiểu Vũ biết hắn làm vậy là vì “tốt” cho nàng ấy nên nói "Vậy lúc về muội có thể đi ăn tiếp không?”
“Được chứ.” Hắn xoa đầu Tiểu Vũ, nhìn con mèo nhỏ tham ăn này.
⬅ Trước Tiếp ➡