⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi nói xong.
Diệp Hạo Hiên đưa tay định vỗ lưng cho Diệp Hoằng Duệ nhưng không ngờ bị ông tát một cái "Nghiệt chướng Vậy mà Uyển nhi còn cực lực giúp cháu che giấu chúng ta "
Diệp Hạo Hiên đưa tay sờ nửa bên mặt bị tát đau, sững sờ ngước mắt nhìn Diệp Hoằng Duệ. Nụ cười trên mặt anh đã hoàn toàn biến mất.
Đây là ông nội vẫn luôn yêu thương anh sao?
Từ nhỏ lớn lên anh chưa bao giờ bị ông nội đánh như vậy, không ngờ bây giờ lại bởi vì người đàn bà hư hỏng đó mà ngay tại anh lại chịu một bạt tay của ông.
Đúng lúc này.
Đường Uyển vẫn đứng ở ngoài cửa nghe lén bỗng đẩy cửa ra vọt vào, khuyên giải Diệp Hoằng Duệ "Ông nội, ông đừng trách phạt Hạo Hiên. Ngày đó anh ấy nói với cháu là muốn họp mặt bạn bè, cháu sợ ông suy nghĩ nhiều nên mới nói dối ông. Còn về phần ảnh chụp trên báo thì có khả năng chỉ là người phụ nữ kia muốn mượn cơ hội để nổi tiếng mà thôi "
Diệp Hoằng Duệ nghe vậy, trong lòng càng thêm tức giận, trợn mắt chỉ vào Diệp Hạo Hiên "Cháu nhìn đi, một cô gái khéo léo hiểu chuyện như vậy ở bên cạnh cháu mà cháu cũng không biết quý trọng "
Ha ha......Cô gái tốt?
Ánh mắt của Diệp Hạo Hiên toàn là vẻ châm chọc liếc Đường Uyển một chút, sau đó chuyển mắt nhìn về phía Diệp Hoằng Duệ, mặt lạnh kỳ quái gật đầu "Đúng Là cháu không biết quý trọng người phụ nữ đã từng hao tâm tổn trí che giấu chuyện mình đã kết hôn để được kết hôn với cháu "
"Cháu nói cái gì? "
Diệp Hoằng Duệ nghe vậy, không thể tin nhìn Diệp Hạo Hiên rồi lại quay đầu nhìn qua Đường Uyển.
Giờ phút này Đường Uyển cúi đầu xuống rất thấp rất thấp, hận không thể lập tức tìm một cái lỗ để chui vào. Cô cắn chặt môi dưới, trái tim hoảng sợ đập thình thịch.
Cô giống như là bị người ta lột hết quần áo, trong lúc nhất thời không biết nên tự xử như thế nào.
Bịch một tiếng.
Hai đầu gối Đường Uyển quỳ rạp xuống đất, nâng đôi mắt đen lã chã chực khóc nhìn Diệp Hoằng Duệ nói "Cháu xin lỗi ông Đúng là cháu đã từng có một cuộc hôn nhân ngắn ngủi, sở dĩ cháu lựa chọn giấu diếm chuyện này là bởi vì cháu quá yêu Hạo Hiên. Cháu sợ nói ra ông sẽ bởi vì cái vết nhơ trong quá khứ này của cháu mà không cho cháu bước vào cửa nhà họ Diệp."
Con mẹ nó?
Người phụ nữ này nói cô quá yêu anh sao?
Nghe Đường Uyển khóc lóc kể lể xong thì Diệp Hạo Hiên không khỏi có một cái nhìn mới về cô. Tức giận trong lòng của anh trong nháy mắt đều lan tràn đến toàn thân, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chăm chú vào cô.
Đã như vậy, sao anh không tương kế tựu kế?
Diệp Hạo Hiên tròng mắt giật giật, một âm hiểm mưu kế chợt lóe lên trong đầụ Lập tức, anh đè nén lửa giận, đi đến trước mặt Diệp Hoằng Duệ rủ mắt nói Ông nội bởi vì cháu động lòng với Đường Uyển cho nên khi biết cô ấy đã từng kết hôn cháu mới tâm phiền ý loạn đi quán bar mua say."
Nói xong, anh xoay người sang chỗ khác, khom lưng đưa tay về phía Đường Uyển đang quỳ trên mặt đất, ôn nhu nói "Em mau dậy đi, trên mặt đất lạnh, nếu như cơ thể em bị lạnh thì sẽ bất lợi cho chuyện chúng ta muốn có cục cưng."
Mẹ nó Anh ta chơi gậy ông đập lưng ông sao?
Đường Uyển rủ mắt, che dấu nội tâm bị anh làm cho kinh ngạc, đẩy ra Diệp Hạo Hiên ra bướng bỉnh mở miệng nói "Nếu như ông không tha thứ cháu thì cháu sẽ không đứng dậy "
Cho dù trong lòng của ông đang cực kỳ tức giận, nhưng khi nhớ tới cô từng có ơn cứu mạng ông, nhớ tới dáng vẻ hiền lành hiểu chuyện của cô thì ông cũng không đành lòng trách phạt cô.
Diệp Hoằng Duệ nhìn chằm chằm Đường Uyển, nhíu nhíu mày, hơi cúi đầu xuống rồi nhận mệnh thở dài "Đứng lên đi Chuyện đã qua thì để nó qua đi."
"Cảm ơn ông nội "
⬅ Trước Tiếp ➡