Đập vào mắt một mảnh hiu quạnh, hai bên đã không có người làm vườn chăm sóc hoa cỏ, cũng đã không có người giúp việc từ cửa đi ra nghênh đón, cũng không có nhân viên bảo vệ mặc sắc phục tuần tra cửa hai bên.
Sân vắng, biệt thự hiu quạnh, không có một chút sức sống, lạnh lẽo hoang tàn vắng vẻ, như bị lãng quên..
Rõ ràng.. Rõ ràng không phải như thế này trước khi cô cô hôn mê.
Nhìn mọi thứ cô đơn trước mặt, dường như cô mới xác nhận được, quả nhiên Lục Vân Cảnh đã không còn nữa, thời đại thuộc về anh đã hoàn toàn kết thúc.
Có một loại nói không nên lời khổ sở dưới đáy lòng tản mát ra miệng vết thương bị khâu lại kia truyền đến đau đớn khó nhịn.
Cô ôm ngực khó khăn bước vào phòng.
Trong căn phòng được trang trí tinh tế và sang trọng nhưng cô đơn, cô đẩy cửa đi vào thì một mùi ẩm mốc bốc ra, giống như đã thật lâu không có ai ở đây.
Một lớp bụi rơi trên ghế sô pha bọc đệm nhung thêu được thêu bằng tay nghề tinh xảo, cô tùy ý vỗ nhẹ, cuộn mình trên sô pha, dùng điều khiển từ xa bật TV lên.
Quả nhiên, tin tức được phát đi đều là tin kẻ giết người hàng loạt Lục Vân Cảnh bị bắn chết.
Thủ đoạn của anh tàn nhẫn giết người như thế nào, tâm tính anh biến thái ra làm sao, thế nhưng lấy người sống làm thực nghiệm, vậy mà anh lại điên cuồng chỉ cứu người vợ yêu đang bệnh nặng.
Lăn lộn tin tức, tới tới lui lui đều là nội dung này.
Trình Vũ ngơ ngác ngồi ở trên sô pha, xem đi xem lại những tin tức giống, đến khi cô phản ứng lại mới phát hiện trời đã tối rồi.
Bên ngoài vang lên tiếng sấm, có những hạt mưa rơi tí tách ở ngoài rừng cây và trên cỏ.
Cánh cửa bị thổi tung vào lúc nào không rõ, bị gió mạnh làm lay động, Trình Vũ đứng dậy chuẩn bị đi đóng cửa lại, nhưng mà mới vừa đứng lên cô liền thấy một bóng đen đột nhiên xuất hiện ở cửa.
Trình Vũ sợ hãi cả kinh, cho rằng chính mình xuất hiện ảo giác, cô lắc lắc đầu nhìn lại lần nữa thì thấy bóng đen đã đi vào qua khe cửa..
Người tới mặc một chiếc áo gió lớn màu đen dài. Cổ áo gió được dựng lên để che đi đường viền cổ áo Một chiếc mũ bảo hiểm lớn được đội trên đầu để che kín khuôn mặt của anh ta. Cả người đều được trang bị võ trang lên, một chút khe hở cũng không có.
Trong đêm lạnh thanh vắng, đột nhiên có một vị khách khách không mời mà đến bất ngờ trong căn biệt thự vắng vẻ mà chỉ có mình cô, có bao nhiêu quỷ dị có thể nghĩ.
Đôi tay Trình Vũ đặt ở hai sườn theo bản năng nắm chặt, cô nhìn chằm chằm vào con người kỳ quái này, muốn hỏi, nhưng lại phát hiện cổ họng bị thắt chặt không thể phát ra tiếng.
Đúng lúc này, cô nhìn thấy người mặc đồ đen đột nhiên lấy ra một con dao găm từ trong cổ áo, con dao găm lóe lên một tia sáng lạnh nổi bật trên ánh đèn mờ ảo.
Trong lòng Trình Vũ hồi hộp, theo bản năng chạy lên lầu, cô không biết người này đã nhìn ra ý đồ của cô, đột nhiên anh ta lao tới đánh cô ngã trên mặt đất. Trình Vũ kêu lên một tiếng, mắt thấy người nọ giơ dao đâm về phía cô, cô theo bản năng bắt lấy bàn tay của anh ta nhưng do cô vừa mới khôi phục thân thể không lâu vẫn còn rất suy yếu, hơn nữa người này sức lực quá lớn, không trong chốc lát Trình Vũ cũng không chịu nổi.
"Anh là ai? Tại sao anh lại muốn giết tôi?"
Người này không nói gì, anh ta giơ chân lên và đá vào ngực cô một cái mạnh mẽ, miệng vết thương ở đó còn chưa lành hẳn. Trình Vũ chịu đau, sức lực trên tay yếu dần, người đàn ông nhân cơ hội đưa con dao về phía trước.
Âm thanh của lưỡi dao đâm vào da thịt kèm theo đau buốt, cô siết chặt hai tay của kẻ tấn công, cố gắng hết sức hỏi từng chữ "Anh là ai? Tại sao anh lại giết tôi?"