Người đàn ông này đã từng cho cô rất nhiều kỉ niệm đẹp, họ quen nhau từ khi còn nhỏ, anh ta luôn chăm sóc cô như một người anh trai, đối xử tốt với cô, anh ta luôn chu đáo cẩn thận chăm sóc cô.
Nhưng mà cũng là người này trong lúc cô bị rơi xuống vực sâu anh ta đã cho cô một kích xuyên tim.
Sau khi cô bị ông cụ Trình chính miệng vạch trần thân thế, lại bị người "Không cẩn thận" đẩy xuống lầu té ngã gãy chân, cô nằm ở trên giường hai tháng, hai tháng cô cũng không đợi được sự xót xa, thương tiếc của anh ta mà cô lại đợi được tin tức anh ta và người khác đính hôn. Cô quả thực không thể tin được, cái người vẫn luôn nhẹ nhàng dịu dàng với cô, cái người chỉ cần cô bị một chút vết thương nhỏ thì anh ta đều đau lòng, vậy mà bây giờ anh ta lại vứt bỏ cô kết hôn cùng với người khác.
Nàng trực tiếp chạy tới hỏi anh ta. Anh chỉ nói với cô với vẻ bất lực và đau đớn, "Anh xin lỗi Trình Vũ, đây là sự sắp đặt của bố mẹ, và anh cũng là bị bất đắc dĩ."
Cô đã cho rằng anh ta và người khác không giống nha như vậy, anh ta sẽ không phải vì thân phận của cô mà ghét bỏ cô, chỉ là cô không nghĩ đến anh cũng là một người thực dụng như vậy.
Cái gì bị bất đắc dĩ, nếu anh ta không muốn, không ai có thể ép buộc được anh ta.
Giận dữ, đau đớn, oán hận giằng xé trong lòng, nhưng cuối cùng cô vẫn không nói gì, quay đầu bỏ đi với lòng tự trọng duy nhất của mình, và từ đó đến nay cô chưa từng liên hệ với anh ta.
Lúc trước dưới sự đả kích trầm trọng, sự ruồng bỏ của anh như cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà, có đôi khi cô thậm chí bi thống khổ sở hận không thể chết đi, nhưng thời gian dài bất tri bất giác, đáy lòng những.. oán hận cùng khổ sở kia lại từ từ theo thời gian biến mất, thực tế đã trải qua một lần sống lại sau khi chết, khi cô quay đầu lại xem những.. này, đối với cô bây giờ mà nói cũng chỉ là một ít chuyện không quan hệ, không khẩn yếu mà thôi.
Đã từng, cô từng thề rằng sẽ hận Lục Thừa Doãn cả đời, nhưng bây giờ, khi đối diện với anh ta, cô không ngờ rằng mình có thể bình thản mỉm cười với anh ta như vậy, thậm chí cô còn lễ phép nói lên một câu, "Tôi rất tốt, cám ơn sự quan tâm của anh."
Chỉ vậy thôi, không cần phải nói thêm gì nữa.
Trình Vũ đang định rời đi, cô còn chưa kịp quay người thì có một chiếc xe từ từ tấp vào bên cạnh dừng lại, từ trên xe bước xuống là một cô gái xinh đẹp với mái tóc xoăn dài.
Cô ta đứng ở trước xe nhìn thấy hai người ở cửa có chút ngẩn người, sau đó thản nhiên mỉm cười như không có việc gì, đi đến trước mặt Trình Vũ nhiệt tình chào hỏi.
"Trình Vũ, bây giờ cô định đi sao?" Cô đi tới gần bên người Lục Thừa Doãn, rất tự nhiên nắm tay anh ta, lại nói "Cô có muốn lại đi vào ngồi một chút nữa hay không?"
Cô gái có mái tóc dài xoăn màu hạt dẻ, khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay càng lộ ra trắng nõn động lòng người, ngũ quan của cô ta lớn lên rất tinh xảo, trang điểm cũng không có chỉnh sửa nhiều, nhưng lại có thể cho người ta cảm giác tươi sáng rực rỡ, xinh đẹp.
Tên cô ta gọi Giản Chu Nghiên, là bạn cùng lớp trung học trường cấp 3 của Trình Vũ, cũng là thiên kim tiểu thư của nhà họ Giản. Thực lực kinh tế của nhà họ Giản và Nhà họ Trình theo được cho tương đương, mà tuổi tác của Giản Chu Nghiên và Trình Vũ lại bằng nhau, cho nên từ nhỏ hai người cũng bị người bên ngoài lấy ra làm so sánh. Có so sánh thì sẽ có cạnh tranh, vì vậy ngay từ đầu cô và Giản Chu Nghiên đã được định sẵn là không làm bạn với nhau được, và họ thực sự không phải là bạn bè.