Hắn lại không thể gọi binh sĩ ngoài trướng, nếu dáng vẻ hiện tại của hắn bị nhìn thấy thì có trăm cái miệng cũng không thể cãi.
Dù hắn nói bản thân không biết gì, ngủ một giấc thức dậy đã như thế này, nhưng ai tin nổi?
Chu Thiếu tướng quân võ công cao minh, cảnh giác nhạy bén lại bị một nữ tử khống chế?
“Cô là ai, rốt cuộc có mưu đồ gì, nói thẳng ra đi.”
Chu Vân Nghiên ngẫm nghĩ, có khi nào có người muốn nắm thóp hắn nên mới dùng thủ đoạn hạ lưu này chăng? Hay là Mộc Tân Cổ hận hắn tận xương tủy?
“Ta muốn thành thân với chàng.” Huyết Tiên nhìn hắn “Muốn đi theo chàng ra biên quan.”
Chu Vân Nghiên “...”
Rõ ràng nữ nhân này đang nói bậy nói bạ.
“Rốt cuộc ai phái cô tới, nếu không nói thật thì cũng chỉ có thể mạo phạm cô nương.”
Huyết Tiên trừng mắt nhìn hắn “Mạo phạm thế nào cơ?”
Chu Vân Nghiên hít một hơi thật sâu “Vẫn mong cô nương thành thật khai ra.”
“Chàng muốn ta nói thật thì ta nói thật. Ta từ kinh thành đuổi theo chàng cả một ngày một đêm, cuối cùng mới đuổi kịp. Chàng muốn thành gia nên ta cố tình chạy đến đây để hoàn thành tâm nguyện của chàng.”
Chu Vân Nghiên nghe mà như lọt vào trong sương mù, quanh người nữ tử này đều toát lên sự kì quái.
Chưa nói đến chuyện nàng là một nữ tử thì làm thế nào mà đuổi kịp theo hắn từ kinh thành tới đây, chỉ bằng những việc đêm qua, nàng đã làm gì mà khiến hắn ngủ mê mệt, không thể nào thức giấc?
“Cô nương chớ nói bậy, nếu thật sự chuyện như lời cô nói thì xin cô nương mau chóng trở về kinh, vùng đất biên quan nghèo nàn, quanh năm ta ở trong quân đội, nữ tử ra vào không tiện. Chuyện đêm qua, dù đúng hay sai thì ta chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm. Sau đó, ta sẽ viết một phong thư, xin cô nương mang nó đến phủ Tướng quân, phụ thân đại nhân sẽ tự nghị thân với gia đình cô thay ta.”
Hắn chỉ cần viết tiền căn hậu quả thì phụ thân sẽ điều tra được manh mối từ thân phận nữ tử này.
Nếu nữ tử này hung dữ, càn quấy, giảo biện, hắn chỉ đành dùng vũ lực để khống chế nàng trước đã.
…
Lời tác giả
Tiên Nhi là một đứa trẻ xấu, hành vi của nàng là bất ổn.
Không thể động tay động chân với một thanh niên tuấn mỹ đang say giấc nồng đâu nha.
Huyết Tiên có thể ra tay là vì giữa hai người họ có tiền duyên đó.
Huyết Tiên trầm ngâm một lát rồi nói “Chàng thường ở trong quân doanh nên bên trong không thể có nữ tử?”
Chu Vân Nghiên không biết lí do gì mà nàng hỏi điều này, hắn gật đầu đáp “Đúng vậy.”
Tuy biên cương vẫn có phủ Tướng quân đơn sơ, nhưng lúc này không nên nói thì tốt hơn.
“Vậy ta chỉ cần biến thành nam tử là được rồi.”
Chu Vân Nghiên “...”
Nữ tử này nói bậy bạ gì thế, sao hắn lại chẳng hiểu gì cả?
Chỉ nghe “bùm” một tiếng, Chu Vân Nghiên giật nảy mình, ngẩng đầu nhìn lại thì ngực người con gái xinh đẹp vừa nãy đã bằng phẳng, biến thành một nam tử
Huyết Tiên vỗ bộ ngực phẳng phiu của mình, gương mặt của nàng vẫn chưa thay đổi, lúc này phối hợp với nam tử vai rộng bên trên, trông nàng lại như một mỹ nam yếu ớt mặt nữ thân nam.
Chu Vân Nghiên hoàn toàn ngơ ngác, hành động vừa rồi của nữ tử trước mặt không phải là thuật che mắt, thủ pháp có cao minh đến đâu cũng chẳng thể biến mình thành nam nhân
Giống như bản lĩnh biến hóa của thần tiên trong chuyện cổ tích, như đám yêu ma quỷ quái.
“Còn thiếu gì đó.”
Huyết Tiên dò lên phần cánh tay cơ bắp của mình, nàng kéo lớp chăn mỏng trên đùi ra “Hóa ra là thiếu cái này.”
Thụ tinh vốn không phân nam nữ, chỉ là năm đó, lúc nàng mở linh trí, chẳng biết sao đã hóa thành con gái, giới tính một khi đã quyết thì không thể đổi.