Huyết Tiên nghiêng đầu nghĩ đến đêm động phòng hoa chúc, nàng chỉ còn thiếu một cây nến đỏ dài mà thôi.
Nàng đứng dậy kéo rèm ra thì trông thấy dáng vẻ nhân loại của Độn Địa Hổ, toàn thân mặc đồ đen ngồi cạnh đống lửa ăn lương khô của binh sĩ gác đêm.
Độn Địa Hổ đưa lưng về phía rèm, nghe thấy tiếng bước chân của Huyết Tiên, hàm răng trắng đang gặm bánh bột ngô dừng lại, hắn ta xoay người nhìn nàng.
Hình người của Độn Địa Hổ không xấu xí, thân cao bảy thước, gương mặt cũng xem như thanh tú, nhưng dẫu sao cũng không thể thay đổi tập tính loài chuột, đôi mắt to tròn láo lia, hai tay đặt trước ngực theo thói quen, nom trông như kẻ trộm.
“Đại nhân?”
Huyết Tiên hỏi “Thành thân cần nến đỏ dài à?”
Độn Địa Hổ cũng là đồ ngốc “Hình như không bắt buộc phải có nến đâụ”
Huyết Tiên gật đầu, giữa rừng núi hoang vắng như này làm sao có nơi làm nến chứ.
Huống chi Chu Vân Nghiên đã ở trước mặt, nàng tuyệt đối không thể nào chỉ vì một cây nến đỏ dài mà dừng tay.
Bản tính tham lam của yêu quái quyết không để miếng ăn đến miệng còn rơi.
Huyết Tiên đi đến bên đống lửa, nàng cũng không sợ bỏng, tay không kéo một đoạn củi cháy hừng hực ra, quyết định dùng cái này.
“Đừng nhìn, cẩn thận bị đau mắt hột đó.”
Huyết Tiên giơ củi cháy lên, nói mà chẳng quay đầu lại.
Độn Địa Hổ rụt cổ lại, cho hắn ta hai lá gan thì cũng không dám đi nhìn trộm đêm động phòng hoa chúc của Huyết Tiên, hắn ta sợ nàng bắt đi làm thành chuột dầu châm nến đỏ.
“Tiểu nhân hiểu rồi, tiểu nhân sẽ che tai lại.”
Hai lỗ tai khép lại nhanh như gió, Độn Địa Hổ lập tức không còn nghe được gì.
Huyết Tiên giơ bó đuốc cháy trở lại bên trong, sợ nó cháy lan đến tấm màn nên nàng hóa ra mấy nhánh cây khép “ngọn đuốc”, ánh lửa màu vỏ quýt nung hồng gương mặt nàng.
“Đợi đến lúc ngọn lửa kia tắt thì xem như ta và chàng đã thành thân.”
Chu Vân Nghiên như gà luộc, nằm ở đó không nói gì.
Huyết Tiên cũng chẳng cần hắn trả lời, trong kịch đều nói một khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng, trước kia nàng từng nhìn Chu nhị gia rồi, quả thực tốn khá nhiều thời gian.
Khép bó đuốc, “nến đỏ” bị dập tắt trong nháy mắt.
Ném cây của nợ đã tắt ra ngoài, Huyết Tiên tựa như một đóa hoa sen đất mềm mại mà nhẹ nhàng nằm xuống.
Chu Vân Nghiên mơ thấy một giấc mơ kì lạ, điều không ngờ chính là hắn vẫn biết mình đang nằm mơ.
Cho dù ở trong mộng, hắn cũng không phải một người càn rỡ.
Thế nhưng Chu Thiếu tướng quân, tay không kéo cung to, dù xuất toàn lực cũng không thể may may rung chuyển người con gái kia.
Người nọ như một tòa núi cao nguy nga, mặc cho hắn chống cự đủ kiểu vẫn không thể chạy thoát.
Chu Vân Nghiên “...”
Tại sao giấc mơ này lại kì lạ đến vậy?
Chính nhân quân tử Chu Thiếu tướng quân ngơ ngơ ngác ngác lạc lối trong mộng cảnh màu hồng này, giác quan trong giấc mơ như thật, dường như mọi thứ thật sự xảy ra, thậm chí hắn còn có thể ngửi được mùi mồ hôi.
Ngoài trướng, Độn Địa Hổ lại biến trở về dáng vẻ chuột đất, vặn vẹo cơ thể ngủ bù dưới gốc cây.
Binh sĩ gác đêm mơ màng tỉnh dậy, nhận ra mình đã ngủ mê man đi thì vội vàng đứng dậy. Nơi chân trời đã có vầng sáng hiện lên.
“Dậy đi.”
Binh sĩ đẩy người canh cùng mình, một người lính khác cũng giật mình theo, xoay người ngồi dậy, lau mặt “Ta ngủ thiếp à?”
“Chuyện lạ thật, ta cũng ngủ quên mất.”
Binh sĩ tỉnh lại nhìn sắc trời, trời đã sắp sáng rồi.
“Tướng quân vẫn chưa dậy à?”
“Chưa, xem chừng hôm qua đi đường mệt quá.”
Hàng ngày, trời còn chưa sáng mà Tướng quân đã thức dậy rồi, một mình tập luyện sáng sớm. Ngủ như hôm nay là một ngày hiếm thấy, có thể thấy được nhiều ngày đi đường đã khiến Tướng quân mệt mỏi.