⬅ Trước Tiếp ➡
“Người mắng tôi hèn hạ nhiều lắm, há lại sợ có thêm một người?”
Ôn Noãn không để ý đến anh, im lặng một lát rồi hỏi rõ nghi vấn trong lòng, “Tại sao anh lại xuất hiện ở đó?”
Chô kia không phải là nơi mà người như Diệp Phi Mặc nên xuất hiện.
“Đi ngang qua.”
Ôn Noãn nhíu mày, đi ngang qua? Tại sao anh lại đi ngang qua chỗ đó, đi ngang đúng khu chung cư mà cô đang thuê, chỗ đó là nơi không cùng đẳng cấp với Diệp Phi Mặc mà?
Anh nhíu mày nhìn Ôn Noãn, không phải là đi ngang qua.
Anh vừa xuống máy bay là đã lái xe đến tìm cô, làm ra hành động như thế, anh cũng cảm thấy rất khó hiểu.
Những ngày anh còn ở Venice trong lòng cũng chưa từng nhớ đến cô một lần nào, đối với anh cô cũng chỉ là một cô gái xa lạ, nhưng khi vừa về đến thành phố A thì bỗng nhiên anh lại nhớ cô.
Cô gái kia rõ ràng vô cùng tức giận nhưng lại cười đến cứng đơ cả mặt.
Có lẽ cô rất giống mẹ anh, cho nên anh mới nhớ đến cô.
Nhưng điều này chắc chắn Diệp Phi Mặc sẽ không nói cho Ôn Noãn nghe.
Bỏ nhà đi
Có lẽ cô rất giống mẹ anh, cho nên anh mới nhớ đến cô.
Nhưng điều này chắc chắn Diệp Phi Mặc sẽ không nói cho Ôn Noãn nghe.
Anh cúi đầu nhìn cô, khuôn mặt cô gái nhìn hồng nhuận như cánh hoa, cả đôi mắt ướt át như cánh hoa đào, làm anh cảm thấy như cô đang quyến rũ mình, bụng dưới xiết chặt lại, cảm thấy nóng như lửa, Diệp Phi Mặc cúi đầu, hôn lên môi cô lần nữa.
Động tác bỗng nhiên vội vàng thô bạo làm cho Ôn Noãn cảm thấy rất nhục nhã.
“Anh đường đường là tổng giám đốc của An Ninh Quốc Tế, ép buộc một cô gái như thế này không cảm thấy mất mặt hay sao?” Ôn Noãn vẫn mỉm cười không thay đổi.
“Ép buộc?” Diệp Phi Mặc không hề đổi sắc, một tia giễu cơt xẹt qua, “Lần trước là ai đã chủ động bò lên giường tôi? Chi bằng nói đây là một trò chơi tôi tình cô nguyện.”
Vừa nhắc đến chuyện này, mặt của Ôn Noãn đã ửng đỏ, “Diệp Phi Mặc, tôi uống say nên đi nhầm phòng, anh nghĩ rằng tôi tình nguyện bò lên giường của anh sao? Anh không phải người thường, là người đàn ông độc thân có giá trị nhất thành phố A, là tình nhân trong mộng của rất nhiều người nhưng không bao gồm tôi, bổn cô nương đây ước gì nhìn thấy anh là cách xa trăm mét.”
“Cách xa trăm mét?” Diệp Phi Mặc nhíu mày, khuôn mặt tuấn tú dưới anh đèn lạnh lùng như satan, anh chỉ vào cửa lớn, “Cô có khí phách như vậy thì bây giờ thử ra khỏi cửa xem.”
Sự thật chứng mình, hai người họ không còn là trẻ con ba tuổi nữa, cô cũng hiểu rõ, thứ gọi là khí phách này cũng sẽ phải cúi mình thỏa hiệp trước quyền thế.
Khóe môi của anh nhếch lên, cảm thấy đôi lúc đùa giỡn cô thấy rất vui.
Nhìn thấy cô rõ ràng vô cùng tức giận nhưng lại giả vờ mặt đơ mỉm cười, tâm tình đang ủ dột của anh cũng sẽ vui vẻ hơn một chút. Dáng vẻ này của Ôn Noãn làm anh nhớ tới mẹ mình.
Hai người họ là kiểu người giống nhau, mặc dù trong lòng tức giận nhưng sẽ dùng nụ cười để che giấu.
“Lòng can đảm của cô đâu rồi?” Diệp Phi Mặc cười như không cười liếc cô, nhưng nụ cười kia lại không hề chạm tới đáy mắt.
Ôn Noãn nghiến răng nghiến lợi, giận dữ nói: “Tôi sẽ ra khỏi nhà!”
Khó hầu hạ
Ôn Noãn nghiến răng nghiến lợi, giận dữ nói: “Tôi sẽ ra khỏi nhà!”
Diệp Phi Mặc khẽ giật mình, bỗng nhiên bật cười thành tiếng, cô nhóc này thật đáng yêu.
Dáng vẻ tức giận của cô nhìn rất vừa mắt.
Ôn Noãn cũng khẽ giật mình, nụ cười này của anh giống như băng tuyết đã tan, chớp mắt hào quang bắn ra khắp nơi, cô không hề biết rằng thì ra người đàn ông này cười lên lại đẹp trai như thế.
“Anh đúng là yêu nghiệt!” Ôn Noãn lầm bầm một câu, anh quá đẹp trai, cô thật sự không nghĩ ra từ ngữ nào để hình dung.
Diệp Phi Mặc sầm mặt, Ôn Noãn tranh thủ thời gian đẩy anh ra, nhặt áo ngủ rơi lộn xộn trên sàn nhà mặc lên, che bớt cảnh xuân. Ánh mắt của anh nhíu lại, nắm cô tay cô, Ôn Noãn ngã trên người anh.
“Hôn tôi.” Diệp Phi Mặc khàn giọng nói, vừa bá đạo lại vừa ngang ngược, không cho phép được từ chối. Ôn Noãn sững sờ, nhìn vào đôi mắt sâu thăm thẳm của anh, trong đó chỉ tồn tại hình ảnh của cô, có phải có nghĩa là…
Người lúc này anh đang nhìn là cô?
“Không phải anh ghét nhất là người khác hôn mình sao?”
“Tôi ghét phụ nữ nói nhiều.”
Trong lòng Ôn Noãn bống tưởng tượng ra cảnh có một ngày An Ninh Quốc Tế phá sản, Diệp Phi Mặc rơi đài, cô lắc mình thành người phụ nữ có quyền thế, nhất định cô sẽ tặng cho Diệp Phi Mặc mấy quả đấm mạnh mẽ, chân đạp lên gương mặt này, điên cuồng giẫm lên.
Khi môi cô sắp hôn lên môi anh, điện thoại của Diệp Phi Mặc bống nhiên đổ chuông. Ôn Noãn thở phào một hơi, Diệp Phi Mặc nhận điện thoại, giọng nói không vui, “Đường Thư Văn, tốt nhất là cậu có việc gấp.”
Ôn Noãn thè lưỡi, người đàn ông có dục vọng mà chưa được thỏa mãn thật là đáng sợ.
Khoan đã, Đương Thư Văn? Đây không phải là anh trai của Man Đông sao?
Anh trai Đường, anh thật sự là Bồ Tát cứu mạng, cú điện thoại này gọi quá kịp thời.
Trong lòng Ôn Noãn, hình tượng của Đương Thư Văn trở nên cao lớn phát ra ánh sáng vàng.
⬅ Trước Tiếp ➡