⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lòng cô càng hoảng hốt, bước đi ngày càng nhanh.
Hai người đàn ông cũng chạy về phía cô, chưa đến năm phút đồng hồ, một cánh tay dài nắm lấy eo Ôn Noãn, cô quay người nhìn, trong lòng không khỏi hoảng sợ, hai người kia mặc áo may ô, cánh tay tráng kiện lộ ra, mùi mồ hồi nông nặc phả vào mặt khiến Ôn Noãn nghẹt thở.
"Buông ra, cứu mạng a... ô.. ô..." Vừa mới hô cứu mạng đã bị một bàn tay lớn che lại, hai người tóm lấy cô kéo đến một căn nhà bị phá bỏ, vừa sờ ngực cô vừa cười dâm đãng.
"Anh Hùng, là một cô gái xinh đẹp."
Hai người cười phá lên.
Ôn Noãn linh hoạt như rắn, cô nâng gối thúc vào háng một người đàn ông, đối phương đau đớn nên rút lui, Ôn Noãn cầm túi xách đánh vào đầu một người đàn ông khác, vất vả lắm mới thoát khỏi bọn họ, cô liền quay người bỏ chạy.
Mới chạy được vài bước đã bị nắm tóc kéo trở về, một tên hung hăng xé rách áo cô, nửa bên áo lót lộ ra ngoài, ánh mắt dâm đãng của hai tên kia nhìn chằm chằm vào cô, Ôn Noãn giận dữ tát một cái, "Cút đi, đồ khốn!”
"Tiện nhân!" Một người trong đó tát lại cô, cái tát này khiến Ôn Noãn hoa hết cả mắt, cô nhất thời ngã sấp xuống, hai người đó lại kéo cô đi.
Đúng vào lúc này, một ngọn đèn chiếu tới, xa xa có một chiếc xe con đang chạy đến, hai người kia sững sờ, bình thường đoạn đường này có rất ít xe qua lại, bọn họ vội vàng kéo Ôn Noãn đi.
Ôn Noãn là một cô gái nhanh nhẹn, cô cắn mạnh vào tay một người trong số họ, đối phương đau đớn thả tay ra, Ôn Noãn đẩy mạnh bọn họ, chật vật lao ra đường cái.
Tiếng phanh xe chói tai vang lên....
Diệp Phi Mặc kinh ngạc mà nhìn cô gái nhếch nhác trước mặt, anh nhíu mày giận dữ, bàn tay cầm vô lăng nổi đầy gân xanh, quần áo trên người cô rách tả tơi,  cách đó không xa có hai người đàn ông, anh nhìn qua một chút liền biết chuyện gì đã sảy ra.
Lúc này anh tức giận là đúng, cô vậy mà lại liều lĩnh lao ra đường?
Từ trước đến nay anh lái xe rất nhanh, nếu vừa nãy không phanh kịp, có lẽ cô đã bị đâ chết rồi.
Anh hùng cứu mỹ nhân
Ôn Noãn cũng hoảng hốt chạy bừa, chỉ muốn ngăn cản chiếc xe kia cứu mạng mình, trong chốc lát không nghĩ quá nhiều, cô là cô gái mạnh mẽ, thà bị đụng chết cũng sẽ không để người ta cưỡng hiếp mình, cho đến khi chiếc xe kia dừng ngay trước mặt cô một tấc, cô mới ý thức được rằng mình cách cái chết gần như vậy.
Hai người đàn ông hoàn toàn không rời đi, chắc là ham muốn ngập trời rồi.
Ôn Noãn trong chốc lát không nhận ra xe của Diệp Phi Mặc, cô phản ứng rất nhanh, cuống quýt gõ cửa xe của Diệp Phi Mặc, chỗ lái xe, Ôn Noãn vừa thấy anh thì giật mình: “Diệp biến thái…”.
Diệp Phi Mặc nhăn mày, Ôn Noãn như hít một hơi thuốc lắc lập tức tỉnh táo lại: “Diệp tiên sinh…”.
Mắt anh đen như mực, nhìn cô vô cùng chật vật, tóc lộn xộn, gò má trái sưng rất lớn, khóe miệng rách chút da, môi dính máu, áo sơ mi bị xé nát, nửa người đều phơi bày trong không khí, trên cánh tay có mấy vết bầm, đầu ngón tay cầm lấy tay áo anh của cô hơi run run.
Sát khí nhàn nhạt trong con ngươi của anh dần dần dâng lên.
Người của anh cũng dám động vào, muốn chết!
Ánh mắt Diệp Phi Mặc xẹt qua hai người đàn ông, đẩy Ôn Noãn ra, không nói một lời xông tới, không biết có phải ảo giác hay không, Ôn Noãn chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh kéo tới, bóng lưng của người đàn kia như quỷ vậy, hoàn toàn hòa nhập với bóng đen bốn phía.
Rất đáng sợ, cảm giác rất kinh khủng.
Mười giây đồng hồ sau…
Hai người đàn ông quỳ rạp trên mặt đất, gảy tay gảy chân, thống khổ kêu rên,
Cực giỏi!
Sạch sẽ, lưu loát, quả quyết.
Anh đi mấy bước, hình như lại nhịn không được, xoay người, đạp một cú tàn nhẫn lên người họ.
Ôn Noãn thấy sợ run, anh xoay người đi tới, ngược chiều ngọn đèn xa xa, người đàn ông tuấn tú đi tới từng bước, giống như ma vương đã cám dỗ thiên sứ ngã xuống, một sự đen tối dày đặc.
Không có một chút khí khái gì gọi là anh hùng cứu mỹ nhân.
Anh đi tới, vòng qua Ôn Noãn lên xe, lạnh lùng ném một câu: “Lên xe!”.
Ôn Noãn cầm túi của mình, ánh mắt nhìn hai người đàn ông đã kêu rên trên đất, có chút hết giận, lại có chút thương cảm, cô lên xe, Diệp Phi Mặc lái xe rời đi.
Đi về phía ngược lại nhà của Ôn Noãn.
Anh rất tức giận, Ôn Noãn nhận ra được, anh rõ ràng không nói gì, cũng không làm gì, chỉ bình tĩnh lái xe, nhưng Ôn Noãn cũng cảm thấy được hơi thở tức giận tỏa ra trên người anh.
Thùng xe thu hẹp giống như rét đậm.
Anh đang giận cái gì?
Khác biệt với cậu hai Diệp biến thái, tâm trạng thấp thỏm, Ôn Noãn quyết định giữ yên lặng, tránh đạp trúng mìn. Ôn Noãn nghiêng đầu nhìn anh, ngọn đèn đầu đường liên tiếp hiện lên, khuôn mặt Diệp Phi Mặc lúc sáng lúc tối, đẹp đẽ như thiên thần.
Gò má của anh cực kỳ mê người, đường nét cứng rắn, như một tác phẩm của họa sĩ vậy, thân thể cao quý ưu nhã và thơ ơ kiêu căng dung hợp cùng một chỗ, càng có một loại quyến rũ rất đặc biệt.
Anh thực sự rất đẹp trai.
“Cô Ôn, tôi biết mình rất đẹp trai, nếu cô bị mê hoặc, thì chụp vài tấm ảnh mà xem trước khi ngủ”.
Người đàn ông tự luyến
“Cô Ôn, tôi biết mình rất đẹp trai, nếu cô bị mê hoặc, thì chụp vài tấm ảnh mà xem trước khi ngủ”.
⬅ Trước Tiếp ➡