⬅ Trước Tiếp ➡
Cô cảm thấy mình như một kẻ bị bỏ rơi, bị đời giẫm đạp không thương tiếc.
Cơn đau từ cổ chân không ngừng hành hạ, cô định gọi xe về nhà nhưng phát hiện điện thoại đã cạn pin, màn hình tối đen.
Đúng lúc ấy, một chiếc Bentley đen bóng lướt đến, dừng lại ngay trước mặt cô.
Cửa sổ sau từ từ hạ xuống, để lộ gương mặt góc cạnh đầy nam tính, lạnh lùng nhưng đầy cuốn hút.
Là Cố Thượng Khâm.
Anh ta? Sao lại ở đây?
Khương Niệm An ngây người, trái tim bất giác đập loạn nhịp.
"Lên xe.
" Giọng anh trầm ấm, mang theo sức hút khó cưỡng, nhưng đằng sau đó là sự uy quyền không cho phép từ chối.
Lòng cô khẽ run lên.
Cô chợt nhớ đến bức ảnh trên mạng xã hội của Lâm Giai Giai.
Tối qua, chính chiếc xe này đã đưa Lâm Giai Giai về nhà.
Vậy hôm nay, anh xuất hiện ở đây, có phải để đón Lâm Giai Giai tan làm không? Ý nghĩ ấy như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim, cơn đau lan tỏa khiến cô muốn gục ngã.
Cô cắn môi mạnh hơn, ngoảnh mặt đi, không muốn đối diện với anh.
"Tôi nói rồi, lên xe.
" Giọng Cố Thượng Khâm giờ đây pha chút bực bội có chút mất kiên nhẫn.
Khương Niệm An hít một hơi thật sâu, chống tay đứng dậy, bước đi tập tễnh.
"Không cần đâu, sếp Cố, tôi tự đi được.
" Giọng Khương Niệm An lạnh lùng, không ngoảnh lại.
Cô không muốn có bất kỳ mối liên hệ nào với anh nữa.
Nhưng chỉ hai bước, cổ tay cô đã bị một bàn tay mạnh mẽ nắm chặt.
Cố Thượng Khâm bước xuống xe.
Anh bước vài bước đến trước mặt cô, dáng người cao lớn bao phủ lấy cô, ánh mắt sắc lạnh giọng nói mang theo chút không hài lòng "Khương Niệm An, cô lại đang làm trò gì vậy?" Trái tim Khương Niệm An đau nhói, như bị bóp nghẹt.
Cô hất mạnh tay anh ra, đứng thẳng lưng, cố giữ vẻ kiêu hãnh "Sếp Cố, anh tự đánh giá mình quá cao rồi đấy.
Chúng ta sắp ly hôn, tôi không muốn xảy ra chuyện gì khiến người trong lòng anh hiểu lầm.
" Cố Thượng Khâm khựng lại, trong lòng thoáng chút khó chịụ
"Trời tối rồi, cô là con gái, về một mình
không an toàn.
" "Giai Giai là người hiểu chuyện, sẽ không nghĩ ngợi lung tung đâụ
" Anh nói, giọng điềm nhiên.
Giai Giai? Thật là một cách gọi thân mật Nhiều năm chung sống, anh chưa bao giờ gọi cô bằng một cái tên dịu dàng như vậy, chỉ luôn lạnh lùng gọi thẳng họ tên.
So sánh như vậy, sự khác biệt rõ ràng hiện lên, khiến cô cười nhạt trong lòng Trái tim cô như bị một bàn tay vô hình siết chặt, đau đến mức nghẹt thở.
Khương Niệm An quay lưng, bước đi quyết liệt.
Nhưng cô quên mất vết thương trên chân.
Theo quán tính, cổ chân lại trẹo, cơn đau dữ dội khiến cô kêu lên thành tiếng.
"Ái "
Khương Niệm An ngã nhào xuống đất, dáng vẻ thê thảm, đôi tay chống Y nền lạnh lẽo như muốn níu giữ chức vụ tôn cuối cùng.
Cố Thượng Khâm đứng cách đó vài bước, ánh mắt đột ngột tối sầm.
Anh bước vội, từng bước dài như cắt ngang không gian, cúi người ôm chặt lấy cô.
Cơ thể Khương Niệm An khẽ run lên, nhưng anh không cho cô cơ hội thoát ra.
"Buông tôi ra Tôi không cần anh giúp " Giọng cô đanh lại, đôi mắt ánh lên tia tức giận.
Cố Thượng Khâm làm ngơ, ôm chặt cô bước thẳng về phía chiếc Bentley, ánh mắt lạnh lùng không chút dao động.

⬅ Trước Tiếp ➡