Người phụ nữ trung niên tên là Lê Nhã Lệ, là vợ hai của Tống Nghĩa Xương, tình cảm của Tống Nghĩa Xương với bà ta rất tốt, thấy sắc mặt Lê Nhã Lệ cứng đờ, biểu tình xấu hổ mà nhìn hai người, Tống Nghĩa Xương ‘bộp’ một cái ném tờ báo xuống, tức giận nói; “Anh có thái độ gì với mẹ anh vậy hả?”
Mẹ? Tống Tri Thành cong môi, chế nhạo: “Cha, có phải hôm nay cha chưa tỉnh ngủ không?”
Tống Nghĩa Xương đen mặt, đặc biệt không quen nhìn dáng vẻ ngứa đòn kia của Tống Tri Thành, chẳng qua nghĩ đến lát nữa có việc, đành phải tạm thời nhịn xuống cơn tức này, không cam lòng lầm bầm: “Càng lớn càng không ra thể thống.”
“Anh đang răn dạy ai vậy?” Ở cửa truyền đến một giọng nói to lớn vang dội, một ông lão tóc trắng xóa nhanh chóng tiến vào, cơ thể ông vẫn còn khỏe mạnh, bước chân rất vững vàng, quay đầu nhìn thoáng qua Vưu Thiển, ông cụ cười tủm tỉm mà vẫy tay: “Thiển Thiển, lại đây giúp ông nội mang cá vào phòng bếp, bảo thím Hà hầm một nồi canh cá.”
“Ông nội…..”
“Ông nội…..”
Tống Tri Thành cùng Vưu Thiển đồng thời chào hỏi, Vưu Thiển bước nhanh lên trước, nhận lấy thùng cá trong tay ông cụ Tống, quản gia Tống Đức đứng bên cạnh cười giải thích: “Ông cụ đã sớm ngóng trông hai người trở về, hôm nay cực kỳ vui vẻ, tự mình đến hồ nước câu cá để hầm canh cá bằng củi mà hai người thích nhất.”
Khi Tống Tri Thành nhìn thấy ông cụ Tống, sắc mặt mới dịu xuống.
Một bên, Tống Nghĩa Xương rất không tán thành nói: “Cha, cha lớn tuổi như vậy, vẫn nên chú ý sức khỏe thì hơn, hôm nay trời nắng như thế, sao có thể ra ngoài câu cá?”
………
2: Mùi thuốc súng nồng nặc
Lê Nhã Lệ phụ họa cho chồng, nhân cơ hội hỏi han ân cần: “Tống Đức, đã chuẩn bị canh giải nhiệt trước cho cha chưa? Nếu chưa thì tôi lập tức đến phòng bếp làm.”
Ông cụ Tống lập tức không vui, trừng mắt: “Hai anh chị rảnh rỗi như thế thì cút về nhà mình cho tôi đi, đừng có ở địa bàn của tôi khoa chân múa tay.”
Vợ chồng Tống Nghĩa Xương và Lê Nhã Lệ nghe xong, trên mặt hoàn toàn mất tự nhiên mà giật giật, nhưng đều không đứng dậy rời đi, ông cụ Tống hừ hừ không để ý tới bọn họ, quay đầu nói chuyện phiếm với Tống Tri Thành.
Vưu Thiển xoay người đi về phía phòng bếp, vòng qua một hành lang gấp khúc mới đến nơi.
Nhà cũ nhà họ Tống là kiểu tứ hợp viện cực kỳ cổ điển và đặc sắc, là tài sản tổ tiên truyền xuống, truyền tới tay ông cụ Tống đã là đời thứ ba, mấy năm trước ông cụ Tống dần dần bỏ xuống tất cả chức vụ trong tập đoàn, ngày thường liền ở trong nhà chăm sóc hoa cỏ, cả đời ông đã trải qua sóng to gió lớn, tuổi càng lớn càng thích an tĩnh, từng tuyên bố người không liên quan đừng tới quấy rầy sự yên tĩnh của ông, bởi vậy con cháu nhà họ Tống không được dặn dò thì không dám tới cửa, trong đó Tống Tri Thành và Vưu Thiển là trường hợp đặc biệt.
Vợ chồng hai người về nhà bất cứ lúc nào, ông cụ Tống đều rất vui vẻ. Đáng tiếc từ khi Tống Tri Thành tiếp nhận gánh nặng tập đoàn Tống thị, ngày thường công việc bận rộn, một tháng khó lắm mới trở về một lần.
Trước khi ăn cơm, Tống Tri Thành và ông cụ Tống nói chuyện vui vẻ, sau khi quan tâm đến chuyện tập đoàn, ông cụ đột nhiên nghiêm túc nhìn chằm chằm cháu trai, biểu tình thận trọng: “Tri Thành à…con và Thiển Thiển đều đã kết hôn 5 năm, vì cho hai đứa thoải mái sống cuộc sống hai người, trước kia ông nội đều không thúc giục hai đứa, nhưng ông nội tuổi đã lớn, hiện tại mắt cũng không nhìn rõ, chân cẳng cũng không tốt, ông chỉ sợ về sau có ngày ngã xuống không dậy nổi, các con nắm chặt thời gian cho ông thêm một đứa chắt nội đi.”
Tống Tri Thành khụ khụ, “Ông nội, con sẽ suy xét.”
Vẻ mặt ông cụ Tống đầy nghi ngờ, không quá tin tưởng: “Có phải mỗi ngày con bận việc không để ý đến Thiển Thiển không? Hay là vì ngày thường không đủ nỗ lực? Không thì tại sao đến bây giờ ông cũng không bế được chắt nội?”
“Khụ khụ…. Ông nội, ông hiểu lầm.”Tống Tri Thành muốn giải thích, ông cụ Tống lại ngoan cố không chịu nghe: “Tri Thành, ông nói với con này, mặc dù công việc quan trọng, nhưng sinh hoạt vợ chồng cũng rất quan trọng.”
Vưu Thiển bưng mâm vào nhà, vừa vặn nghe thấy mấy câu này, trên mặt không nhịn được đỏ ửng, vội vã đặt mâm lên bàn cơm, quay đầu tiếp tục tiến vào phòng bếp.
Tống Tri Thành liếc mắt nhìn bóng dáng tuyệt đẹp bước đi vội vàng kia, quay đầu lại, nhanh chóng trả lời: “Ông nội, chuyện của chúng con, ông không cần quan tâm nhiều, tóm lại chúng con sẽ tự quyết định.”
………
3: Mùi thuốc súng nồng nặc
“Hừ!”Tống Nghĩa Xương nghe đến đây, bất mãn nói: “Đã sớm có chắt trai rồi còn gì, có không thấy cha yêu thương hơn bao nhiêu đâu.” Ông ta cố ý đè thấp giọng, chỉ có Lê Nhã Lệ bên cạnh nghe được, Lê Nhã Lệ vuốt ve bàn tay Tống Nghĩa Xương, nhẹ giọng nói với ông ta: “Nghĩa Xương anh nói nhỏ một chút, lỗ tai của cha còn tốt lắm.”
Tống Nghĩa Xương rất không vui, ông cụ bất công mọi người đều biết, nhưng có bất công đi nữa, cũng không thể trực tiếp lướt qua ông ta, giao tất cả gia nghiệp cho Tống Tri Thành được, đây cũng là nguyên nhân ông ta luôn bất mãn với con trai.
Trên mặt Lê Nhã Lệ vẫn luôn treo nụ cười, cho dù bà ta và Tống Nghĩa Xương ở nhà cũ bị coi thành người vô hình, cũng không giảm đi nửa phần ưu nhã của bà ta, mắt thấy chồng sắp xúc động làm việc, Lê Nhã Lệ nắm chặt tay Tống Nghĩa Xương, không cho ông ta tiếp tục lên tiếng.
“Hai đứa tự mình giải quyết? Ông phải chờ tới khi nào?” Ông cụ Tống cũng không dễ lừa gạt, vừa nghe liền biết Tống Tri Thành chuẩn bị đối phó cho qua.
Tống Tri Thành không có cách nào, bất đắc dĩ nói: “Ông nội, sinh con phải thuận theo tự nhiên.”
“Đứa trẻ do con hát sinh ra, giống nòi có gì tốt?” Tống Nghĩa Xương thật sự không nhịn được, nói thầm một câu!
“Anh nói cái gì?” Ông cụ Tống trợn mắt, ông đã 90 tuổi, năm gần đây đúng là lỗ tai không tốt nữa, lời vừa rồi Tống Nghĩa Xương nói, ông cụ không cũng không nghe rõ ràng.
Tống Tri Thành nhàn nhạt liếc mắt nhìn Tống Nghĩa Xương một cái, tầm mắt như có như không mà đảo qua Lê Nhã Lệ, giọng điệu cực kỳ lạnh lùng: “Thế cũng mạnh hơn con cái do kỹ nữ sinh ra.”
Mặt Lê Nhã Lệ lập tức trắng bệch, Tống Tri Thành có ý ám chỉ, rõ ràng là hướng về phía bà ta mà đến, thật sự không thể ngờ được lời này được phát ra từ miệng cậu chủ cao quý ưu nhã Tống Tri Thành, trước kia, Tống Tri Thành rất khinh thường để ý đến bà ta, thật ra cuộc sống Lê Nhã Lệ ở nhà họ Tống rất nhẹ nhàng, đặc biệt là sau khi sinh cho nhà họ Tống thêm hai trai một gái, vị trí quý phu nhân của bà ta càng thêm bền chắc, có lẽ tất cả chuyện không như ý đều tới từ Tống Tri Thành được ông cụ bồi dưỡng này.
Nhìn thấy vẻ mặt tủi thân của vợ, Tống Nghĩa Xương mạnh mẽ chụp bàn: “Anh nói cái gì? Chẳng lẽ tôi nói sai rồi sao? Đi học đàng hoàng thì không học, cứ muốn học Học viện điện ảnh, tốt nghiệp còn chạy đi đóng phim, không phải con hát thì là cái gì? Anh nhìn mấy chuyện ồn ào mà nó gây ra gần đây đi! May mà thân phận không lộ ra, nếu không mặt mũi nhà họ Tống đều mất hết.”
Lời này vừa ra, Lê Nhã Lệ liền biết không xong.
Quả nhiên, ông cụ Tống cầm lấy một cái gối, ném về phía Tống Nghĩa Xương: “Hôm nay anh tới làm tôi bực bội đúng không, mau cút đi cho tôi!”
……
1: Chuyện gia đình tại nhà cũ
Ông cụ Tống tức giận, sắc mặt Tống Nghĩa Xương và Lê Nhã Lệ hoàn toàn khó coi, nhưng vì mục đích của mình nên vẫn kìm nén khó chịu ở lại nhà cũ không chịu đi.
Tống Nghĩa Xương liếc nhìn sắc mặt của ông cụ Tống, thấy hơi dịu đi liền nhanh miệng nói: “Cha, con chẳng qua chỉ nói thực tế mà thôi, cha tức giận cái gì? Lúc trước không nên cho Vưu Thiển đi học loại trường này.”
“Loại trường học này? Trường học loại này thì làm sao? Đến bằng MBA bên Mỹ anh cầm rồi cũng không thấy anh làm ra thành tựu gì. Anh có mặt mũi gì mà xem thường người khác?’ Ông cụ Tống rất ít khi phát hỏa, lần này thấy con trai thật sự vô liêm sỉ, tức giận đến nỗi tay run rẩy, Lê Nhã Lệ muốn tiến lên thuận khí cho ông cụ Tống, ông cụ Tống liền giơ tay đẩy bà ta ra.
Tống Tri Thành đi qua, ổn định ông cụ Tống, nhẹ giọng trấn an: “Ông nội, ông bớt giận.”