⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ im lặng, Vưu Thiển liền hiểu ý anh, cô nhanh chóng rửa sạch cà chua, lại cắt thành miếng, đánh trứng gà, một loạt động tác thành thạo, chờ nước sôi, lại bỏ mì sợi vào....
Mì sợi nóng hôi hổi được đặt trước mặt Tống Tri Thành, sắc mặt anh mới dịu đi một ít.
Vưu Thiển nhìn anh ăn xong đi vào phòng ngủ nằm lên giường, mới bắt đầu thu dọn phòng bếp.
Cũng không tốn bao nhiêu thời gian, liền rửa sạch sẽ, bước chân cô dừng lại trước cửa phòng ngủ, Vưu Thiển rất rối rắm, bởi vì ngày thường chỉ có cô và anh ở đây, cho nên cố ý sửa căn nhà rộng rãi này thành hai phòng một sảnh, trừ bỏ phòng làm việc, chỉ có một gian phòng ngủ một chiếc giường, hiện tại rốt cuộc cô nên vào phòng ngủ, hay là ngủ trên sô pha đây?
Trong bóng đêm, đôi mắt Vưu Thiển ảm đạm không ánh sáng.
Nghĩ đến sắp sửa phải ly hôn với người đàn ông mình yêu gần mười năm này, Vưu Thiển đột nhiên quyết tâm bước vào phòng ngủ. Mấy năm nay, bởi vì quá mức yêu anh, cô ở trước mặt anh đã thấp đến bụi bặm, đã sớm mất đi tất cả tự tôn, biết rõ không giữ được, cô vẫn hèn mọn muốn gần anh hơn một chút, gần hơn một chút nữa….
Trong phòng rất tối, Vưu Thiển không thấy rõ Tống Tri Thành đang mở mắt, cho rằng anh đã ngủ rồi, mới trèo lên giường.
Nghe hơi thở của Tống Tri Thành, Vưu Thiển nuốt xuống chua xót, tới gần anh, mãi đến khi dán lên lưng anh, cô mới dừng động tác.
Đợi trong chốc lát, Tống Tri Thành không có động tĩnh, Vưu Thiển nhắm mắt lại, ai ngờ anh đột nhiên ôm cô vào trong lòng, kéo quần áo của cả hai ra, không nói gì ngăn chặn môi cô, hung hăng mà hôn lên…
Sau khi kết thúc, Vưu Thiển nằm liệt tại chỗ.
Trong lúc mơ hồ, Tống Tri Thành lại đẩy Vưu Thiển ra, rút đi tất cả tình cảm mãnh liệt, trên mặt anh chứa biểu tình lạnh nhạt, hỏi: “Tại sao lại kéo dài không chịu ký tên?”
Trong bóng tối, gương mặt Tống Tri Thành đen tối không rõ, Vưu Thiển hơi hé miệng: “Tôi….”
Tống Tri Thành tới gần cô: “Không hài lòng điều kiện tôi cho cô?”
............
1: Từ bỏ kiên trì
“Tôi….”
“Không phải…. Tôi…..”
Vưu Thiển vài lần mở miệng, nhưng nhìn Tống Tri Thành vẫn luôn nghiêm mặt, ánh mắt lạnh băng trước mặt, cô đột nhiên cảm thấy hiện tại nói gì đều là uổng công, bởi vì đáp án anh muốn nghe nhất, cô lại không mở miệng nói được.
“Tôi…. Có thể cho tôi suy xét thêm một đoạn thời gian được không?” Vưu Thiển cúi đầu, nắm chặt chăn đơn, ngón tay bất giác cắm vào da thịt, cô không cảm giác được đau đớn.
Khóe miệng Tống Tri Thành hiện lên một độ cung, biểu tình cười như không cười: “Vẫn định kéo dài sao?”
Dường như có một con dao cùn, từng chút từng chút cứa vào ngực, Vưu Thiển đau đớn hận không thể giành lấy nó, tự mình cắt đi cho xong việc. Cô rũ đầu, không muốn xem khuôn mặt lạnh nhạt của Tống Tri Thành thêm nữa, cũng không muốn lại xuyên thấu qua biểu tình thay đổi của anh, đi suy đoán rốt cuộc lúc này anh đang cất giấu suy nghĩ đen tối gì.
“Tôi sẽ mau chóng ký tên.”
Từng câu từng chữ, nhưng khi cô nói ra, cả trái tim giống như bị hút cạn, nước mắt trong hốc mắt Vưu Thiển chậm chạp không rơi xuống, cô tự nhủ với bản thân cứ như vậy đi.
Cứ như vậy đi.
Nhanh chóng ký tên, kết thúc đoạn hôn nhân rối loạn này.
Yên lặng….
Tống Tri Thành nhìn chằm chằm cô, chăn mỏng bọc lấy cơ thể cô, chỉ lộ ra bả vai mượt mà, phía dưới cổ phủ kín những dấu hôn loang lổ, đó là kiệt tác anh làm ra trước đó không lâu, sau đó nếu mà kéo chăn ra, hẳn là có thể nhìn thấy nhiều dấu vết ác liệt mình cố ý lưu lại hơn….
Nhìn nhìn, Tống Tri Thành cố hết sức quay mặt đi, nói một câu: “Đừng để tôi chờ quá lâu, bằng không rất có khả năng tôi sẽ thu lại những bồi thường cho cô hiện tại.”
Nói xong, anh xuống giường, tùy tiện mặc quần áo, nhanh chóng bước ra cửa phòng.
Theo sau, liền nghe “cạch” một tiếng, cửa lại đóng lại, không còn động tĩnh nữa, Vưu Thiển biết Tống Tri Thành đã rời khỏi nhà.
Vưu Thiển ôm lấy cơ thể, cố hết sức không để mình run rẩy, nhưng cô thật sự không nhịn được, toàn thân run rẩy không ngừng….. Đêm đã khuya, bên ngoài rất tối, anh đi đâu vậy?
Vưu Thiển thầm hận bản thân không có tiền đồ, đến lúc này, cô còn đang suy nghĩ đến anh.
Anh chán ghét cô đến nhường nào? Mới có thể không chút cố kỵ vứt cho cô một bản thỏa thuận ly hôn sau khi hai người triền miên ân ái đây? Về vấn đề này, mấy ngày nay luôn quẩn quanh trong đầu Vưu Thiển, nhưng cô vẫn luôn không tìm được đáp án.
Vốn tưởng rằng, đó sẽ là hoàn cảnh khó khăn nhất cuộc đời này của cô, nhưng so sánh với hiện tại, dường như giờ phút này càng thêm khổ sở…. Giống như tất cả những khổ sở, đều đến từ anh.
Đau khổ như vậy, vì sao không lựa chọn từ bỏ sớm một chút? Cô hỏi chính mình. Nghe qua thì đây là một vấn đề rất dễ dàng giải quyết, chỉ có Vưu Thiển tự rơi vào trong mới biết, bắt cô từ bỏ còn khó khăn hơn đau khổ kiên trì.
…. Bóng đêm chậm rãi rút đi, mặt trời dần dần hiện lên trên không trung, Vưu Thiển cứ như vậy nhìn chằm chằm cửa sổ, nhìn bóng đêm bên ngoài phòng không chợp mắt.
Ngay lúc này, điện thoại đổ chuông.
Vưu Thiển liếc mắt nhìn một cái, là Đường Chính.
Lần đầu tiên, Vưu Thiển không nghe máy, Đường Chính tiếp tục gọi lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư….
Vưu Thiển nhấc máy: “A lô, A Chính.” Dưới sự yêu cầu nhiều lần của Đường Chính, Vưu Thiển sửa miệng, khi nói ra hai chữ này, cô cảm thấy có chút không tự nhiên.
“Tôi không tốt* chút nào đâu, đổi lại ai gọi nhiều cuộc điện thoại như vậy không có người nghe máy, tâm trạng đều sẽ không tốt được đi đâu.” Tiếng quở trách của Đường Chính mạnh mẽ hữu lực, giống như con người anh ta, “Tại sao không nhận điện thoại của tôi? Chẳng lẽ cô còn có thói quen ngủ nướng?”
Vưu Thiển muốn giải thích: “Tôi….”
*你好(phiên âm: nĭ hăo):  Xin chào, a lô. Ở đây Đường Chính lấy chữ ‘hăo’ nghĩa là tốt để nói mỉa.

2: Từ bỏ kiên trì
Đường Chính nhanh chóng ngắt lời cô: “Tại sao giọng lại khó nghe như vịt kêu thế? Được rồi, được rồi, cho cô mười phút chạy xuống tầng, tôi ở dưới nhà chờ cô.”
Người đại diện này của cô có khả năng quyết sách và hành động rất mạnh, nếu sau mười phút nữa cô không xuống tầng, anh ta tuyệt đối có khả năng đi lên bắt người, sau khi cúp điện thoại, Vưu Thiển nháy mắt chôn giấu tất cả bi thương khổ sở xuống chỗ sâu trong đáy lòng, đi rửa mặt một lượt, dùng thời gian ngắn nhất thay đổi trang phục trên người.
Mới ra khỏi chung cư liền thấy Đường Chính hôm nay mặc một bộ quần áo thoải mái, áo thun trắng, quần jean màu xanh nhạt, thân hình thon dài, cách ăn mặc tùy ý làm anh ta giống như sinh viên mới ra trường, rộng rãi như ánh mặt trời…. Khi nhìn thấy Vưu Thiển, Đường Chính lé mắt, khóe miệng hơi cong: “9 phút 38 giây.”
⬅ Trước Tiếp ➡