Còn Vưu Thiển? Tưởng Trường Tín khẽ híp mắt.
****
Hà Ký Ngữ vui vẻ nói: "Thiển Thiển, có người đang giúp cậu."
Vưu Thiển cụp mắt, cô cũng không biết rõ là ai. Vưu Thiển tin người có nick Ngôi Sao Nho Nhỏ quay được clip này cũng chỉ là ngẫu nhiên mà thôi, nhưng người ta thật sự có lòng tốt bỏ qua cả nguy hiểm có thể mất bát cơm để ra mặt giúp cô ư? Vưu Thiển không tin, hơn nữa dư luận nhanh chóng thay đổi, chắc chắn là có người đứng sau thúc đẩy.
"Mẹ nó! Lần này làm hay lắm, sướng bỏ mẹ, cuối cùng cũng có thể lên tiếng rồi. Thiển Thiển cậu cứ chờ xem mình mắng chết cái đám đần độn kia ra sao." Hà Ký Ngữ vuốt ve hưng phấn cầm điện thoại.
Hà Ký Ngữ lập tức chia sẻ video của Ngôi Sao Nho Nhỏ, kèm theo dòng cáp: "Nhân tiện bày tỏ tôi và Thiển Thiển là bạn tốt, các vị có ai còn nghi ngờ tình bạn giữa chúng tôi không? Trời ạ, sắp nghẹn chết tôi rồi, nếu không phải Thiển Thiển sợ liên lụy tới tôi, chết sống không cho tôi post bài ủng hộ cô ấy thì tôi sao có thể để các người bắt nạt cô ấy như vậy?"
Dưới bài post nhanh chóng nhảy ra một đống bình luận.
"Cá Trích, chị đúng là bạn tốt của cô ấy."
"Cá Trích, em rất thích tính thẳng thắn của chị, sảng khoái!"
"Cá Trích, em bị dư luận dẫn đường, lén mắng cô ấy, nhờ chị xin lỗi cô ấy giúp em."
"Trước đó sống chết không lên tiếng, hiện tại chân tướng đã rõ, Hà Ký Ngữ liền lên tiếng, đây là đang thừa dịp cọ chút nhiệt độ nhân lúc vẫn còn đang hot nè. Quả nhiên giới giải trí chẳng có cái gì là thật cả..." Ngoài những người có ý tốt ra thì đương nhiên cũng có người châm chọc khiêu khích.
Vưu Thiển thấy mà nhíu mày, Hà Ký Ngữ lại xua tay cười ha hả: "Đừng tiêu cực như vậy, mình không ngại bị nói đâu. Tương lai cậu hot thì sẽ biết, dư luận có bao vẻ, tóm lại không thể lúc nào cũng như chúng ta muốn được, chúng ta làm diễn viên, nhất định phải học cách mở một mắt nhắm một mắt, biết chọn cái cần xem."
Vưu Thiển tiến lên, ôm lấy Hà Ký Ngữ, trong lòng ấm áp: "Ký Ngữ, có cậu thật tốt."
Hà Ký Ngữ bỗng nhiên bị ôm, người đẹp trong lòng, cô nàng cười đến vui vẻ, tùy tiện nói: "Thiển Thiển, cậu thật sự cảm động à? Không thì cậu lấy thân báo đáp đi."
Vưu Thiển buông cô nàng ra, buồn bực nói: "Cá Trích, cậu muốn bị mang đi hấp đúng không?"
Hà Ký Ngữ tức giận lườm cô: "Đáng ghét, không cho phép cậu gọi biệt danh của mình."
Vưu Thiển trợn trắng mắt: "Không phải fan của cậu gọi rất vui vẻ hay sao? Mình thấy cậu cũng rất hưởng thụ mà."
Hà Ký Ngữ híp mắt cười: "Sao giống nhau được? Fan gọi mình là Cá Trích xuất phát từ tình yêu dành cho mình, cậu gọi mình là Cá Trích vốn chính là muốn chê cười mình."
"Mình cũng là thật lòng quý mến cậu nha." Vưu Thiển cười hì hì.
Hà Ký Ngữ bịt tai lại: "Mình không tin mình không tin mình không tin..."
Ở bên Hà Ký Ngữ luôn vô cùng thoải mái, Vưu Thiển gửi tin nhắn wechat cho tài khoản weibo PO Ngoi Sao Nho Nhỏ, cố ý muốn cảm ơn đối phương đã giúp mình.
Không lâu sau, Ngôi Sao Nho Nhỏ đã trả lời lại: "Không cần cảm ơn, đây vốn là chuyện tôi phải làm."
Vưu Thiển thử thăm dò thân phận của đối phương, nhưng có vẻ như Ngôi Sao Nho Nhỏ khá là cảnh giác, không chịu nói rõ thân phận. Vưu Thiển vốn không ôm bất kỳ hy vọng nào, nói lời cảm ơn xong liền tắt weibo.
……………
1: Người đại diện mới
Mua thu đến liền kéo theo cái lạnh về.
Vưu Thiển mở cửa vào nhà, đập vào mắt là căn phòng vắng lặng, chỗ góc rẽ có mấy đôi giày da của Tống Tri Thành, đầu ra đầu chân ra chân, sắp xếp vô cùng ngăn nắp chỉnh tề, Vưu Thiển đặt giầy ngay bên cạnh giày của Tống Tri Thành, nam nữ để song song, có vẻ rất hài hòa, thấy vậy, trái tim Vưu Thiển lại nhói đau.
Tắm rửa xong, Vưu Thiển nằm ở trên giường mềm mại thoải mái, ôm chăn, nghĩ rồi vẫn gọi điện cho trợ lý của Tống Tri Thành, Lâm Dữ Sâm.
"Bà chủ?" Rất nhanh, bên kia điện thoại truyền đến giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Lâm Cảnh Văn.
Hai tiếng ‘bà chủ' khiến hơi thở của Vưu Thiển khẽ chậm lại, cô hỏi: "Trợ lý Lâm, chuyện trên mạng là anh ra mặt giúp tôi xử lý?" Càng nghĩ, Vưu Thiển càng thấy ngoài Tống Tri Thành ra, chẳng ai có thể làm nữa.
Lâm Cảnh Văn trả lời ngay: "Một chút việc nhỏ thôi, bà chủ không cần để ở trong lòng."
Vưu Thiển hồi hộp hỏi: "Thế anh ấy biết không?"
Lâm Dữ Sâm khẽ dừng trong giây lát, mới nói: "Hiện tại tổng giám đốc Tống đang ở Mỹ, anh ấy tạm thời không biết chuyện này." Khúc mắc giữa ông chủ và bà chủ, theo lý mà nói, người làm cấp dưới không nên can thiệp vào, nhưng Lâm Cảnh Văn theo Tống Tri Thành đã nhiều năm, anh ta rất hiểu sếp mình, cho dù tổng giám đốc Tống có về nước, biết chuyện, cũng sẽ không trách tội anh ta đã xen vào việc của người khác.
Vưu Thiển hé miệng, nuốt xuống chua xót trong lòng, nói câu: "Cảm ơn."
Cúp điện thoại, trong lòng Vưu Thiển không yên, chua xót khổ sở, cô đơn nói không nên lời. Thì ra Tống Tri Thành thật sự không biết, cô vốn còn mừng thầm, cảm thấy anh vẫn còn thương cô, nhưng không, tất cả chỉ là cô tự mình đa tình.
**
Nhờ có scandal với Giang Sở Sở mà Vưu Thiển liền nổi tiếng hẳn. Vừa rồi lúc đi trên đường có ghé vào cửa hàng tiện lợi mua chai nước khoáng cũng bị nhân viên cửa hàng nhận ra, Vưu Thiển vội bày tỏ mình không phải là Vưu Thiển trên mạng.
"Thật sự không phải cô ấy sao?"
"Tuy rất giống, nhưng người này còn xinh đẹp hơn Vưu Thiển trên hình."
"Đường nét gương mặt rất lung linh, cô ấy thật sự không phải Vưu Thiển?"
"Vưu Thiển là ai? Sao chưa từng nghe nói vậy? Cô ấy từng diễn bộ phim truyền hình nào sao?"
Vưu Thiển vội vã rời đi, mấy nhân viên cửa hàng phía sau vẫn không ngừng bàn luận, nghe xong vài câu, khóe miệng cô nở nụ cười khẽ, thân là diễn viên chuyên nghiệp, không có tác phẩm, chỉ dựa vào sao tác mà có được danh tiếng thì cũng không ổn định, quả nhiên cô vẫn nên sớm tiến vào trạng thái, sớm ngày ra mắt tác phẩm với công chúng.
Gọi điện thoại hẹn luật sư xong, Vưu Thiển tiến vào đại sảnh công ty giải trí Trung Hoàn, cả địa sảnh vốn huyên náo nháy mắt liền yên tĩnh hẳn lại, có người chào hỏi Vưu Thiển, Vưu Thiển mỉm cười đáp lại.
Đối mặt với những ánh mắt khác thường, Vưu Thiển đều coi như không thấy.
"Vưu Thiển, tổng giám đốc Tưởng tìm cô." Bỗng nhiên, thư ký của Tưởng Trường Tín chạy đến, mời Vưu Thiển đến văn phòng trao đổi.
Vưu Thiển sửng sốt, cho dù có muốn hủy hợp đồng với cô thì cũng không đến mức phải nhờ CEO của công ty giải trí Trung Hoàn tự mình ra mặt đi? Vưu Thiển ôm theo nghi ngờ, tiến vào văn phòng của Tưởng Trường Tín.
Ngoài Tưởng Trường Tín, bên trong còn có một người đàn ông trẻ tuổi khác, bởi vì đưa lưng về phía Vưu Thiển, cho nên cô không nhìn rõ vẻ ngoài, nhưng nhìn từ thân hình thon dài của anh ta ắt hẳn là một người đàn ông có khí chất tinh anh.
Tưởng Trường Tín cười tít mắt mời Vưu Thiển ngồi xuống, sau đó nói với người đàn ông ở đối diện: "Người tôi đã gọi tới cho cậu, còn về việc cô ấy có vui vẻ chuyển đến dưới trướng của cậu hay không thì tôi không quản được.”
"Thiển Thiển, tôi giới thiệu với cô một chút, vị này là người đại diện kim bài nổi tiếng trong nước Đường Chính." Tưởng Trường Tín nói xong, quay đầu giới thiệu với Đường Chính: "A Chính, vị này chính là Vưu Thiển."