⬅ Trước Tiếp ➡
“Nhưng Nhan tiểu thư…”
“Sức khỏe của em là quan trọng nhất!” Cố Hàn Đình nói xong, bác sĩ bèn đưa cô ta đi.
Trong phòng chỉ còn lại ba người bọn họ, Nhan Mộc Tâm yên lặng ăn, Cố Hàn Đình và Lục Tử Khiêm nhìn nhau, không ai nói một lời, thời gian dần trôi qua.
Cuối cùng, Lục Tử Khiêm đi thẳng vào vấn đề: "Phải làm sao mới bằng lòng buông tha Tâm Tâm?”
"Tôi để cô ta đi, cô ta sẽ đi cùng cậu sao? Đến bây giờ cậu vẫn chưa rõ ràng sao? Cô ta sẽ không đi cùng cậu! Cô ta cũng không thể đi cùng cậu, đây là cuộc sống của cô ta, không thể nào thay đổi được! ”Cố Hàn Đình lạnh lùng nhắc nhở.
“Tôi có thể tìm một người thử thuốc phù hợp hơn, tha cho cô ấy đi!” Anh lại cầu xin.
Người đàn ông không nói nhiều, ánh mắt dừng lại trên mặt Nhan Mộc Tâm: "Cô không định nói cho cậu ta biết, cô sẽ không đi theo cậu ta sao?”
Nhan Mộc Tâm ngẩng đầu lên, cười nhạt với Cố Hàn Đình: "Ai nói tôi sẽ không đi cùng anh ấy? Chỉ là vấn đề thời gian mà thôi!"
“Cô…”
“Ước hẹn hai năm vừa đến, mặc kệ anh là ai, tôi cũng không quan tâm, không phải anh cho rằng đến lúc đó tôi vẫn bị anh khống chế đấy chứ?" Cô chế nhạo, trong mắt tràn đầy khinh thường.
Cố Hàn Đình nắm lấy tay cô, Lục Tử Khiêm đã hất tay anh ta ra: "Cố Hàn Đình, hai người chỉ là quan hệ hợp đồng mà thôi, anh không có quyền nổi nóng với cô ấy!”
"Hợp đồng? Cậu quên cô ta là tình nhân của tôi sao?"
Nghe đến hai từ tình nhân, sắc mặt của Lục Tử Khiêm chợt thay đổi, anh ngẩng đầu lên, đấm cho Cố Hàn Đình một đấm: "Anh không có quyền nhắc đến hai từ này, nếu không phải anh, cô ấy sẽ không biến thành tình nhân!”
1 Cố Hàn Đình trúng độc vì cô
Cố Hàn Đình cũng không chịu thua kém, anh đấm lại anh ta, không vui nói: "Nếu không có cách nào thay đổi được sự thật, cậu chỉ còn cách chấp nhận! Dù đau đớn đến đâu cũng phải nhịn cho tôi!”
“Tôi nhất định sẽ thay đổi, cũng may Tâm Tâm không còn yêu anh nữa!” Đây là niềm an ủi duy nhất đối với Lục Tử Khiêm.
"Vậy thì sao? Ngay cả khi không yêu tôi, trên giường vẫn..."
"Cố Hàn Đình, nhục nhã tôi như vậy có lợi cho anh ư? Hay như vậy anh mới hài lòng? Vậy tại sao anh không giết chết tôi luôn đi?" Nhan Mộc Tâm tức giận chất vấn.
Người đàn ông không nói gì, Lục Tử Khiêm nói nhỏ: "Tâm Tâm, anh ..."
"Cố Hàn Đình, Lục Tử Khiêm, tôi không phải hàng hóa, các người không có quyền tùy ý lựa chọn, ở trong mắt tôi, không ai trong số hai người đáng để dựa dẫm cả đời, một kẻ thì độc ác vô cùng, một người thì nói không giữ lời, hôm nay thấy tôi như vậy thì lại tỏ ra thâm tình, thật cực cười!” Nhan Mộc Tâm châm biếm.
“Em còn trách anh sao?”
"Tôi không nên trách anh sao? Đôi khi tôi tự hỏi, nếu anh không đột ngột rời đi, có lẽ tôi...có lẽ cũng sẽ không có Cố Hàn Đình? Tôi cũng không gặp phải tình cảnh như bây giờ?" Nhan Mộc Tâm nhìn thằng vào mắt Lục Tử Khiêm.
Người ta không thể đắm chìm trong quá khứ, nhưng một khi đã rơi vào trầm tư thì cũng là do... bất đắc dĩ!
"Ồ, nhưng là tôi đã chậm chễ cô rồi? Nhan Mộc Tâm, cô đừng có tỏ ra đáng thương như vậy nữa, ban đầu là cô bò lên giường của tôi, nếu không phải là vì cô, tôi..."
“Chẳng phải tôi đã bị trừng phạt rồi đấy sao? Còn chưa đủ hả?” Nhan Mộc Tâm ngắt lời anh ta, nhíu mày hỏi ngược lại!
Cố Hàn Đình nhất thời không thể phản bác!
"Cố Hàn Đình, tôi đã thử thuốc rồi, nếu anh không có việc gì khác, anh đừng làm phiền tôi nữa, tôi không hy vọng mình sẽ bị thương vì anh, tôi sẽ cảm thấy rất bẩn! Mà anh cũng chẳng đáng!” Nhan Mộc Tâm đứng dậy, sải bước ra ngoài, Lục Tử Khiêm theo sát phía sau.
Đi được vài bước, cô quay lại và nói với Lục Tử Khiêm: "Anh đừng đi theo tôi nữa được không?"
“Tâm Tâm, làm bạn gái anh đi?"
Nhan Mộc Tâm cười thành tiếng: "Tôi là tình nhân của Cố Hàn Đình, sao có thể làm bạn gái của anh?"
"Đừng nói về bản thân như vậy, em biết anh không quan tâm mà!"
Nghe vậy, Nhan Mộc Tâm không khỏi tiến lại gần anh, nói: "Lục Tử Khiêm, anh không nợ tôi, không cần phải hèn mòn như vậy, anh không quan tâm, nhưng tôi thì có, ý của anh là, để tôi quen cùng lúc hai người đàn ông sao? Trong mắt anh, tôi là gì?"
“Anh… em biết anh không có ý đó mà!" Lục Tử Khiêm giải thích.
Đúng lúc Cố Hàn Đình bước ra, cô kiễng chân lên, ghé vào Lục Tử Khiêm nói nhỏ: "Tôi không thể quay lại quá khứ, không còn là cô bé trong lòng anh nữa, tôi đã trở thành tổ ong, dơ bẩn không chịu nổi, không đáng để anh trả giá nhiều như vậy đâu!”
“Anh bằng lòng!” Bàn tay anh giữ lấy eo cô, hai người dựa sát vào nhau.
Bọn họ... Cố Hàn Đình vờ như không nhìn thấy, lướt qua người bọn họ mà không hề dừng bước.
Nhan Mộc Tâm đẩy Lục Tử Khiêm ra, lại lắc đầu từ chối: "Nhưng tôi không muốn!"
“Em vẫn còn yêu Cố Hàn Đình?"
Nói trúng tim đen!
Chờ đợi câu trả lời của cô, nhưng không nhận được câu trả lời, Lục Tử Khiêm như hiểu ra mọi chuyện, anh cay đắng gật đầu: "Em không thể lừa được bản thân, chung quy em vẫn còn yêu anh ta.”
“Tôi chỉ muốn an ổn vượt hai năm, chờ sau này rồi hẵng nói!” Cô rời đi mà không nhìn lại.
2 Cố Hàn Đình trúng độc vì cô
Nhìn bóng lưng của Nhan Mộc Tâm, anh cười khổ: "Em không quên được anh ta, cho dù anh ta ác độc muốn lấy mạng em! Anh phải làm gì em mới bằng lòng đi theo anh?"
Lục Tử Khiêm phải làm gì đây?
Nhan Mộc Tâm bước vào nhà về sinh, hứng nước lạnh rửa sạch mặt, ngẩng đầu lên, nhìn thấy người trong gương, lông mày cô nhíu lại, chưa kịp nói thì đôi môi đỏ mọng đã bị bịt lại, bị bắt ép kéo vào bên trong, bị đè trên cánh cửa, không thể trốn thoát.
“Cố Hàn Đình, anh đúng là đồ không biết xấu hổ, không sợ có người xông vào sao?” Cô cười khẩy một tiếng, gương mặt tràn đầy mỉa mai!
“Tôi nói rồi, mắt tôi không chứa nổi một hạt cát!” Anh quát.
Nhan Mộc Tâm không nói gì, chỉ nhìn anh chằm chằm, nhìn một lúc lâu, Cố Hàn Đình tức giận bóp cổ cô: "Đừng nhìn tôi như vậy, khó chịu thì nói thẳng ra!”
“Sự bất mãn của tôi với anh nói hoài cũng không hết!” Thái độ của cô vẫn không khá hơn.
Sự tức giận trong lòng người đàn ông càng mãnh liệt, anh cúi đầu ngậm lấy môi cô, động tác rất thô lỗ.
Nhan Mộc Tâm cũng khó chịu, cô cắn trả lại, cắn mạnh hết sức, tại sao lần nào cũng để anh ta được thoải mái, cô không cam lòng.
Hai người không ai chịu buông tha cho ai.
Lúc mùi máu tanh nồng nặc tràn ngập khoang miệng, họ mới buông nhau ra.
⬅ Trước Tiếp ➡