⬅ Trước Tiếp ➡
Quả nhiên, Tống Thời Vi ở phía đối diện khẽ cau mày "Em có thể mạo muội hỏi, tại sao anh lại ly hôn với vợ trước không?"
Vấn đề này đối với cô quả thật rất quan trọng, dù sao cô cũng muốn nghe nguyên nhân trong đó.
Chu Đình Việt có chút kinh ngạc khi nghe thấy cô hỏi như vậy, người bình thường nghe được tình cảnh của anh, bọn họ gần như lập tức thay đổi sắc mặt.
"Tôi và cô ấy... Là trong nhà sắp xếp. Ngay sau khi nhận được giấy chứng nhận, tôi đã phải đi làm nhiệm vụ, trận chiến rất khốc liệt, suýt chút nữa tôi đã hy sinh. Là một cặp vợ chồng ngư dân địa phương đã cứu tôi, cũng bởi vì vậy mà hai người đã bỏ mạng, để lại bốn đứa con gào khóc đòi ăn, vì trả lại ơn cứu mạng mà tôi đã nhận bốn đứa trẻ này.”
Nói đến đây, dường như anh đang nhớ lại cảnh tượng lúc đó, tâm trạng cũng có chút dao động. Anh liếc nhìn Tống Thời Vi ở đối diện, thấy cô nghiêm túc lắng nghe, trong lòng không khỏi có thêm ấn tượng tốt về cô.
"Bây giờ, em đã hiểu chưa?"
Tống Thời Vi nghe đến mê mang, không phản ứng lại kịp.
"Hiểu cái gì?"
"Hiểu tại sao tôi ly hôn."
Tống Thời Vi khó hiểu lắc đầu "Tôi không hiểu, chuyện này có liên quan gì đến chuyện anh ly hôn?"
Thấy cô ngây thơ như vậy, Chu Đình Việt mỉm cười lắc đầụ
"Có ai lại nguyện ý chịu khổ cùng tôi nuôi dạy bốn đứa trẻ chứ? Cũng may, chúng tôi chỉ đánh báo cáo kết hôn, lãnh giấy đăng ký kết hôn, chưa tổ chức tiệc cưới. Cô ấy không đồng ý nhận nuôi bốn đứa trẻ, nên đành phải ly hôn thôi ”
"Tôi cũng hiểu cho cô ấy, bốn đứa trẻ này là trách nhiệm của tôi, không phải của cô ấy. Quân hôn không dễ dàng ly hôn, tôi lại không muốn cô ấy bị liên lụy, vì vậy tôi đã nộp đơn ly hôn lên đơn vị, xét thấy hoàn cảnh đặc thù của tôi nên cho phép chúng tôi ly hôn.”
"Là vậy, em đã hiểu chưa? Còn muốn tôi làm người yêu nữa không?”
Nói xong, anh cười nhạo.
Anh không biết mình nói nhiều với cô gái nhỏ này làm gì?
Có lẽ anh đã thực sự cảm động trước sự chân thành của cô gái nhỏ này chăng? Hoặc, anh có ấn tượng tốt về cô.
Dù sao, cô cũng không giống những người phụ nữ trước đây anh từng gặp
Nhìn bầu trời bên ngoài, nghĩ chắc đồng đội của mình đã gần xong rồi, với nguyên tắc không lãng phí, anh nhanh chóng ăn xong thức ăn thừa trước mặt. Sau đó vẫy tay gọi người phục vụ.
"Bao nhiêu tiền?”
Khi Tống Thời Vi nghe vậy, định móc tiền ra trả nhưng anh đã đi trước một bước.
"Nào có đạo lý anh đã giúp em, còn để anh bỏ tiền ra mời em, như vậy em thành người thế nào?"
Anh mỉm cười, bỏ tiền thừa vào túi, sau đó định xoay người đi ra ngoài.
Tống Thời Vi vội vàng cầm túi đeo vai ở bên cạnh lên, theo anh ra ngoài.
Khi đến cửa, cô hét lên "Đợi đã "
Chu Đình Việt dừng lại, quay đầu nhìn cô.
"Sao thế?"
Thấy Tống Thời Vi nhìn anh với vẻ mặt nghiêm túc.
"Em nghĩ kỹ rồi, em không ngại, em vẫn muốn anh làm người yêu em "
Lúc nãy anh vừa nói xong, đã vội kêu tính tiền, không cho cô thời gian suy nghĩ, nhưng cô cũng đã suy nghĩ qua trong đầụ
Ừm, anh đã từng kết hôn và có bốn đứa con, nhưng đó không phải lỗi của anh
Bố mẹ của bốn đứa trẻ đó vì anh mà chết, anh chăm sóc chúng thay cặp vợ chồng đó cũng là điều dễ hiểụ
Về phần vợ cũ kia, cả hai ly hôn ngay sau khi kết hôn, không có tình cảm gì, càng không nói cũng không phải lỗi của anh.
Trái lại Tống Thời Vi còn cho rằng anh một người đàn ông tốt, có tình có nghĩa
Nếu không có cốt truyện đuổi theo, cô cũng có thể chờ đợi, thậm chí sẽ không nghĩ đến kết hôn.
Nhưng cốt truyện chết tiệt này và cảm giác số mệnh sẽ chèn ép cô bất cứ lúc nào khiến cô sợ hãi, cô không muốn chết
Càng không muốn trở thành một pháo hôi chết thảm khốc
⬅ Trước Tiếp ➡