⬅ Trước Tiếp ➡
Thợ nguội là nhân viên phụ trách thực hiện các phương pháp gia công cơ khí cắt gọt bằng tay đòi hỏi độ chính xác cao mà máy móc không thực hiện được để lắp ráp, sửa chữa… sản phẩm cơ khí và chế tạo máy.
Nhưng khi nghe thấy Tống Thời Vi vẫn luôn đuổi theo anh ta, đột nhiên hạ anh ta xuống, trong lòng anh ta cảm thấy rất xấu hổ.
Đặc biệt là khi anh ta quay đầu lại, thấy Khương Hân Hân cũng đang nhìn Chu Đình Việt ở đối diện, trong mắt không giấu được sự tán thưởng.
Tâm trạng ngay lập tức càng tồi tệ hơn, ngay cả cơm cũng không muốn ăn, lập tức kéo Khương Hân Hân rời đi.
Khi đi ngang qua Tống Thời Vi, bước chân anh ta dừng lại, sâu xa liếc nhìn cô một cái, rồi sải bước rời đi.
Tống Thời Vi thấy bọn họ đã đi ra khỏi nhà hàng, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm.
Quá tốt rồi Quá tốt rồi Cuối cùng đã đi ? ? ^o^? ?
Hôm nay, trong sách cũng không có viết Quý Yến Lễ sẽ đưa Khương Hân Hân đi ăn chỗ này, vì vậy cô mới sắp xếp xem mắt ở đây, không nghĩ tới ngày hôm qua cô cố ý bỏ qua nội dung cốt truyện chạy tới đây.
Nội dung cốt truyện gốc là ngày hôm qua cô phải đến trung tâm thương mại, nhìn thấy Quý Yến Lễ mua khăn quàng cổ cho Khương Hân Hân, cô lập tức ghen tị, đi lên giật lấy chiếc khăn quàng cổ.
Nhìn thấy đôi mắt của Khương Hân Hân uất ức đỏ bừng, Quý Yến Lễ chế giễu cô, khiến trong lòng cô nhất thời khó chịu, đẩy Khương Hân Hân một cái, cô ta không đứng vững, trán đập vào quầy, lập tức biến dạng.
Quý Yến Lễ vô cùng đau lòng, lớn tiếng mắng cô " Tống Thời Vi, cô bị điên rồi à " Anh ta đưa tay đẩy mạnh cô một cái, rồi vội vàng đi qua kiểm tra vết thương của Khương Hân Hân.
Còn Tống Thời Vi bị anh ta đẩy ra, cũng không đứng vững, cơ thể lảo đảo, không để ý đến những chiếc đinh thép nhô ra ở quầy hàng phía sau, một tay ấn vào, xuyên thủng, cắt đứt gân tay khiến tay phải hoàn toàn bị phế bỏ.
Kể từ khi không còn tay, cô đã hoàn toàn phát điên.
Trong thời gian nằm viện, vì cảm thấy tội lỗi nên Quý Yến Lễ đã đến thăm cô hai lần, cô liền lợi dụng cơ hội này để nhắm vào Khương Hân Hân, liên tục gây chuyện, không ngừng tìm đường chết, nhưng cũng trở thành chất xúc tác cho tình cảm của nam nữ chính trong nguyên tác ngày càng nồng ấm.
Cuối cùng vào đêm tân hôn của nam nữ chính, nửa đêm cô một mình hồn bay phách lạc đi đến sân đập lúa nơi cô gặp Quý Yến Lễ lần đầu, vốn định hồi tưởng lại từng khoảnh khắc với Quý Yến Lễ, ai ngờ lại bị kẻ xấu nhắm trúng, mất đi trinh tiết, đêm hôm đó, cô đã nhảy sông tự vẫn.
Tống Thời Vi vừa nghĩ đến kết cục của nguyên thân thì không nhịn được giật mình.
May mắn thay, lần này cô thuận lợi tránh khỏi, nhưng trong lòng cô bắt đầu sợ hãi, số phận chết tiệt này, làm sao cô có thể tránh được đây
Cô nghĩ cách tốt nhất là phải nhanh chóng kết hôn, cách xa nam nữ chính càng xa càng tốt, xa được bao nhiêu thì xa Xa tới nỗi bọn họ đi đâu cũng không gặp được cô là tốt nhất
Nhưng mấy ngày qua xem mắt, không có người đàn ông nào nhìn được.
Sống với người đàn ông như vậy cả đời, mặc dù cô đã thoát khỏi cốt truyện, nhưng có khác gì không thoát đâu? Còn không bằng nhảy sông tự sát cho rồi
Ngay lúc cô đang suy nghĩ vớ vẩn, Chu Đình Việt ở bên cạnh lại đang nhìn cô đánh giá.
Anh cảm thấy cô gái nhỏ này rất thú vị, lúc thì chớp mắt, lúc đi thở dài
Vóc dáng cô nhỏ nhắn, cao tầm khoảng 1m6, chỉ đến ngực của anh. Cô cũng rất ưa nhìn, da trắng, lúc cô làm mặt quỷ, không có cảm giác buồn cười mà trái lại rất đáng yêu Đúng, chính là đáng yêu
Hoàn toàn khác với những người phụ nữ phơi nắng phơi gió trên đảo của họ
Anh bất giác nhếch khóe môi.
⬅ Trước Tiếp ➡