Hiện tại nghĩ tới rồi, nội tâm ngập tràn áy náy đối với Bạch Hiển. Cô đây là vô ý làm cho Chu Tử Nhược "rớt mạng" đi? Hai tròng mắt Bạch Hiển âm trầm, nghiêng người sang một bên, thuận thế liền cứ như vậy mà nằm cạnh Bạch Vi, thân hình to lớn dán sát người cô, nhẹ giọng nói: "Mặc kệ cô ta, cô ta không quan trọng". Trên giường, Bạch Vi gối đầu trên cánh tay vững chãi của hắn, nghiêng người nhìn người đối diện. Trong lòng cảm thấy điều này có chỗ không đúng, bèn nhíu mày hỏi: "Vì sao chứ? Anh hai, anh sẽ không khổ sở sao? Em đột nhiên xuất hiện trong thân xác của chị dâu, còn chị dâu ở nơi nào? Anh..". "Anh đã nói là cô ta không quan trọng!". Bạch Hiển lớn tiếng đánh gãy lời nói của cô, mày kiếm bất mãn nhíu chặt, hắn khổ sở cái gì cơ chứ? Chu Tử Nhược từ đầu cũng chỉ là thứ thế thân cho Bạch Vi, cô ta có sống chết ở xó nào, hắn một chút cũng không quan tâm! Lại nhìn Bạch Vi bởi vì bị hắn lớn tiếng, trong hốc mắt đã tích tụ nước, Bạch Hiển mềm lòng thở dài, vươn lấy cánh tay kéo cô sát lại lồng ngực mình, tay nhẹ nhàng xoa xoa thân thể tinh tế mềm mại, ôn nhu nói: "Là anh nói chuyện hơi lớn tiếng một chút, thật xin lỗi, Vi Vi ngoan, không khóc". Bàn lộng thị phi : Hành động nhằm chia rẽ, ly gián.