⬅ Trước Tiếp ➡

sinh hoạt có được không anh?” Giang Ngộ gắp đồ ăn cho cô, “Em cứ cầm lấy đi, muốn mua cái gì thì mua.” Nghĩ đến đây, Giang Ngộ liền thò tay vào trong túi, lấy thẻ ngân hàng trong bóp tiền ra đưa cho cô.
“Đây là thẻ lương của anh, sau này em không cần phải nhọc lòng về mấy chuyện ở trong nhà, em cứ cầm lấy cái thẻ này đi.” Lục Chi bị dọa đến nhảy dựng, “Anh không cần dùng đến hay sao vậy?” “Anh không tiêu gì đâu, chỉ là những khoản chi tiêu bình thường thôi, thỉnh thoảng anh mới mời cấp dưới đi ăn cơm, đây là chi tiêu cá nhân, không liên quan gì đến tài khoản công.
Vì vậy, mỗi tháng em chỉ cần đưa cho anh một ít tiền là được.
Nhưng tiền lương của anh cũng không cao lắm đâu, chủ yếu là thưởng cuối năm với tiền hưu thì mới được nhiều hơn một chút thôi.” Lục Chi cũng không dám đòi hỏi, hiện tại cô đang sống trong nhà của Giang Ngộ, hơn nữa cô còn chưa có công việc tử tế, cô sợ rằng anh sẽ cảm thấy mình giống như một con sâu gạo .
Sâu gạo ăn bám, ăn dần ăn mòn Giang Ngộ đổi lại mật khẩu của thẻ ngân hàng thành ngày mà hai người đi lĩnh chứng , như vậy mới giúp cô nhớ kỹ được.
Lĩnh chứng đăng ký kết hôn Sau khi đính hôn xong, ngày hôm sau hai người đã đi lĩnh chứng ngay lập tức.
Ngày thường Giang Ngộ đều phải làm việc hết cả ngày, nên hôm đó anh đã phải xin nghỉ một buổi sáng để đi lấy giấy đăng ký kết hôn với cô.
Tối hôm trước cô còn kích động đến mức không ngủ được, ngày hôm sau Giang Ngộ đến nhà tìm cô, lúc đó bố mẹ cô biết cô vẫn còn đang ngủ mê man, nên bọn họ đã gọi cô dậy, sau đó cô đi rửa mặt xong, thì bắt đầu lên đường đi lĩnh chứng cùng anh.
Ngày hôm đó không có ai đi đăng ký kết hôn mấy, rất nhanh bọn họ đã lĩnh chứng xong.
Giang Ngộ đưa giấy đăng ký kết hôn cho cô giữ, sau đó đưa cô về nhà, còn anh lại quay lại đi làm.
Wechat của Giang Ngô dùng để phục vụ cho công việc, chính vì vậy anh không bao giờ đăng bất kỳ thứ gì liên quan đến cá nhân mình.
Trong vòng bạn bè đều là mấy lời tuyên ngôn của Đảng, vừa nhìn một cái đã biết anh là một người đàn ông rất ngay thẳng chính trực.
Lục Chi vừa kết hôn đã đăng trong vòng bạn bè, cô cũng không dám tiết lộ ông xã của mình đang làm nghề gì, chỉ nói rằng Tết Âm lịch hai người sẽ trở về nhà và tổ chức kết hôn.
Giang Vô không đăng lên vòng bạn bè, nhưng anh lại thích bài viết của cô.
Bạn bè của cô đều để lại bình luận hỏi ông xã của cô làm nghề gì, tại sao anh lại đứng ở trong hội trường như vậy.
Lục Chi không dám nói, dù sao đi chăng nữa thì cũng có rất nhiều người làm việc ở địa phương nho nhỏ này, sợ miệng thiên hạ nói ra nói vào, cho nên cô cũng bỏ qua.
… Lục Chi muốn trả lại cho anh, nhưng lại bị anh giữ chặt tay ngăn lại.
“Em cầm lấy đi.” Vừa nghe thấy những lời mà anh nói, Lục Chi liền cúi đầu nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt lấy tay của mình, tay trái của anh đàn đeo nhẫn cưới, ở ngón áp út.
Đeo nhẫn cưới trên ngón tay thon dài như vậy, quả nhiên trông rất cấm dục.
Lục Chi cảm thấy mình không phải là người ham muốn tình dục quá độ, nhưng thời điểm nhìn thấy bàn tay


⬅ Trước Tiếp ➡