Vừa dứt lời, Bạch Vũ bày ra cử chỉ lắc đầu với người đàn ông, đang muốn nói chuyện.
Bỗng nhiên, Tống Cảnh Hiên như phát hiện cái gì, ánh mắt chợt sáng ngời, sau đó sải bước nhanh vào trong phòng, bước về phía sô pha, hai tay chỉ vào trên sô pha, khiếp sợ mở miệng, “Thật là con gái?”
Nói xong, Tống Cảnh Hiên liền hối hận.
Bởi vì hắn vừa mới nhận ra, Quyền Tự đang ôm người con gái này ngủ.
Nhưng sau khi hắn thốt ra câu hỏi đó thì Quyền Tự đã sâu kín tỉnh lại.
Cả người phát ra mùi vị nguy hiểm cùng lệ khí nồng đậm, đôi con ngươi màu xám nhạt tràn ngập tơ máu.
Tống Cảnh Hiên lập tức ngậm miệng, lùi về sau hai bước.
Nam Tinh mở miệng, “Tỉnh?”
Cô vừa nói vừa chỉ vào cánh tay đang ôm eo cô.
Cô đưa tay đẩy vai hắn ra, tranh thủ lúc đó cố sức đứng dậy, “Chú ý chăm sóc sức khỏe cho tốt.”
Những lời này của cô là thực tâm thực lòng.
Nói xong rồi thì muốn rời đi.
Kết quả là, cánh tay lại bị người ôm chặt, lực đạo rất lớn.
Thanh âm khàn khàn vang lên, “Phải đi?”
“Ừm.”
Ánh mắt Quyền Tự bị tơ máu đỏ hồng che phủ, ánh mắt kia hệt như dã thú đang ngủ say bất chợt tỉnh giấc, tầm mắt cực kỳ có tính áp bách.
Y tá đứng bên cạnh cúi đầu, không dám nói một câu.
Nhưng lực chú ý của vị này hoàn toàn dừng trên người mà hắn đang túm.
“Cô tên gì?”
Nam Tinh khựng lại một chút, trầm mặc trong giây lát, mở miệng, “Nam Tinh.”
Tống Cảnh Hiên đứng một bên, nội tâm nhanh chóng chuyển động.
Còn không biết tên người ta là gì?
Chậc chậc chậc.
Thế mà hắn dám ôm người ta ngủ?
Người nào đó lại hỏi, “Chúng ta có thể gặp lại không?”
Lời nói cự tuyệt đến bên miệng chợt dừng, nếu là người khác thì cô nhất định sẽ từ chối.
Nhưng với người này, chỉ cần hắn sống tốt, trong tương lai nhất định sẽ đè Chu Mạc xuống dưới chân mà chà đạp.