“Nam Tinh.”
Hắn hô một tiếng, sải bước tới, trực tiếp chắn trước mặt Nam Tinh.
Nam Tinh ngẩng đầu, nhìn hắn một cái, “Có việc?”
Trên mặt Lâm Trường An luôn treo nụ cười, nhẹ nhàng phong độ, “Đêm qua, giữa chúng ta có chút hiểu lầm.”
“Thì?”
“Vì vậy có thể cho tôi cơ hội không? Để tôi giải thích một chút.”
Biểu cảm của Nam Tinh không chút phập phồng, chỉ nhìn hắn một lúc, mở miệng, “Năm nay tôi mới mười bày tuổi rưỡi.”
Lâm Trường An sửng sốt.
Không hiểu cô đang nói gì.
“Cái, cái gì?”
“Tính theo pháp luật thì tôi còn chưa thành niên. Muốn hái hoa bắt bướm, đổi người chơi đi, tôi không rảnh.”
Nói xong, Nam Tinh lướt qua người Lâm Trường An, bước nhanh vào xe đưa đón riêng, rời đi.
Lâm Trường An đứng tại chỗ, sửng sốt hồi lâu mới hiểu ngụ ý của cô.
Cô nhìn thấu ý đồ của hắn, cự tuyệt không chút lưu tình.
Lấy lý do là vị thành niên?
Lâm Trường An vươn tay, sờ sờ khóe môi, nhìn hướng Nam Tinh rời đi, cười cười, lẩm bẩm mấy tiếng, “Thú vị a.”
Tiếng nói vừa dứt, đằng sau truyền đến tiếng gọi, “Anh!”
Lâm Kiều Kiều được bạn học tiền hô hậu ủng đưa tới.
Rất nhanh, dưới ánh mắt hâm hộ của chúng bạn, chạy tới trước mặt Lâm Trường An.
Lòng hư vinh của Lâm Kiều Kiều được thỏa mãn, đứng trước mặt Lâm Trường An, thuận tay khoác tay hắn, làm nũng.
“Anh, anh đang nhìn gì thế? Vừa rồi anh nói chuyện với Nam Tinh à?”
Nói đến câu sau, khẩu khí của Lâm Kiều Kiều bỗng không tốt.
Mày Lâm Trường An nhíu lại, lực chú ý rơi xuống người em gái.
“Em rất thân với Nam Tinh?”
Lâm Kiều Kiều nắm chặt tay, lập tức phản bác.
“Sao em có thể thân với con ả tiện nhân đấy được!”
Lâm Trường An nhận thấy sự phẫn nộ trong lời nói của em gái, nhưng điểm chú ý của hắn lại ở trên tóc của cô ta.
“Sao tóc của em lại ngắn thế này? Sao mắt lại hồng thế? Vừa khóc?”