⬅ Trước Tiếp ➡
“Tề thành, Lâm thị?”
Lâm Kiều Kiều thấy bộ dáng Bạch Vũ không thèm để ý, bèn tăng thêm cảnh giác.
Cô ta hung tợn liếc mắt nhìn Nam Tinh.
Thật không ngờ Nam Tinh còn nhận thức một nhân vật như vậy.
Khí thế đối phương rào rạt, cô ta đương nhiên không dám lấy đá chọi đá.
Sau đó khí phách hiên ngang nói với Nam Tinh một câu, “Cô chờ đó cho tôi!” Tiếp đó liền muốn rời đi.
Kết quả vừa quay người, tóc đã bị người ta túm lại, giọng nói Nam Tinh thản nhiên:
“Ai cho cô đi?”
Nói xong, túm tóc Lâm Kiều Kiều, kéo người cô ta về chỗ cũ.
Lâm Kiều Kiều chật vật lùi về sau vài bước.
“Cô muốn gì?”
Tầm mắt Nam Tinh đảo qua một vòng, cuối cùng rơi xuống người Bạch Vũ.
“Có dao không?”
Lạch cạch, một con dao bấm được đặt vào tay Nam Tinh.
Ánh mắt Lâm Kiều Kiều co rụt, sắc mặt có chút tái nhợt.
“Nam, Nam Tinh, cô muốn làm gì? Tôi nói cô biết, ba tôi sẽ không bỏ qua cho cô!”
Nam Tinh cúi đầu, túm lấy những sợi tóc đen của Lâm Kiều Kiều, quấn quanh cổ tay mình vài vòng.
“Lúc trước dùng tàn thuốc làm bỏng tôi, Chu Ny là chủ mưu, cô là đồng lõa. Chung quy vẫn nên cho cô cải thiện trí nhớ.”
Dứt lời, cạch một tiếng, giơ tay chém xuống, những sợi tóc bị cắt đứt rơi rụng lả tả.
Lâm Kiều Kiều sợ tới mức kêu thành tiếng.
“A!”
Giây tiếp theo, xụi lơ trên mặt đất, từng ngụm từng ngụm thở dốc.
Lâm Kiều Kiều nhìn mặt đất toàn là tóc đen, sắc mặt đỏ lên, phảng phất bị nhục nhã vô cùng.
Muốn nói cái gì, nhưng lại sợ đám người Bạch Vũ, e ngại khiến cho cô ta một câu cũng không nói ra được.
Còn đâu ngạo khí như vừa rồi, cô ta khuất nhục túm chặt váy ngắn, móng tay hung hăng ghim vào da thịt.
Trong ngõ nhỏ, một mảnh yên tĩnh.
Cuối cùng, Lâm Kiều Kiều được đám hồ bằng cẩu hữu của cô ta mang theo chạy trốn.
Một đám người bị kinh hách, một chữ cũng không dám nói, chỉ dám cúi đầu chạy.
⬅ Trước Tiếp ➡