⬅ Trước Tiếp ➡
Tay vừa vươn ra.
Ào ào, nước nóng chảy xuống.
Nước nóng trong cốc thủy tinh của Nam Tinh đổ hết lên bàn tay hắn.
Lâm Trường An biến sắc, định rút tay về.
Đáng tiếc, chờ đến khi hắn hồi hồn, một cốc nước nóng đã hất xuống rồi.
Nước nóng vừa được đun xong, nóng tới mức khiến tay hắn đỏ bừng, phát ra âm thanh kêu rên thống khổ.
Sắc mặt có chút vặn vẹo, khuôn mặt tức giận đỏ rực lên.
“Cô làm gì?!”
Âm điệu rất cao.
Chắc do động tĩnh quá lớn, Nam Vũ từ căn phòng gần nhất đi ra.
Hắn bỏ tai nghe màu đen xuống, tựa vào tường, nhìn một màn trước mắt.
Một lúc sau, ba Nam và mẹ Nam cũng chạy lên.
Mọi người trong nhà tụ tập đông đủ, trông thấy tình cảnh này.
Mẹ Nam khẽ nhíu mày, “Nam Tinh, con…” đang làm gì vậy?
Lời nói trách cứ còn chưa nói xong, Nam Vũ đứng ở một bên lạnh nhạt hỏi, “Muộn thế này rồi hai người còn chưa ngủ?”
Khi nói chuyện, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng liếc Lâm Trường An một cái.
Hơn nửa đêm còn hẹn Nam Tinh ra ngoài ban công, người đàn ông này cố tình đứng sáp lại gần nên mới có chuyện bị hắt nước nóng vào tay?
Vừa rồi rống lớn như thế, chắc là không chiếm được tiện nghi nên mới thẹn quá hóa giận?
Ba Nam không tán đồng, “Nam Vũ, sao con lại dùng giọng điệu đó nói chuyện với Trường An?”
Nam Vũ nhíu mày.
Đến giờ cha mẹ hắn vẫn muốn gả Nam Tinh cho Lâm Trường An.
Khó khăn lắm Nam Tinh mới đính hôn được với vị nhà họ Chu kia, nhưng trong đầu cha mẹ vẫn ấp ủ ý định đấy?
Qua vài phút nói chuyện, người hầu cầm túi chườm lạnh chạy lại, đắp lên tay Lâm Trường An.
Mẹ Nam nhịn không được nói, “Tinh nhi, việc này là con sai, còn không mau xin lỗi?”
Lâm Trường An khôi phục lại bộ dáng nho nhã lúc trước, cười nói, “Nam Tinh cũng không cố ý, không cần xin lỗi.”
Nam mẫu lắc đầu.
“Con bé làm sai, đương nhiên phải xin lỗi.”
⬅ Trước Tiếp ➡