Hắn cúi người chào thầy Tưởng, trong giọng nói trầm thấp của người đàn ông mang theo một tia trịnh trọng, “Thầy nhớ giữ sức khỏe.”
Học trò vô năng, không thể trở thành niềm kiêu ngạo của thầy nữa.
Trên đường trở về, tinh thần của Văn Xuyên có chút hoảng hốt, suýt chút nữa hắn đã vấp ngã.
Đường trên núi như có sương mù khiến hắn không tìm thấy đường về.
Trong lúc mông lung, trước mắt hắn liền hiện lên năm tháng tuổi trẻ của mình.
Thiếu niên khí phách hăng hái có thành tích nổi bật được các giáo viên trong trường yêu quý, trong nhà cũng được ba mẹ yêu thương.
Hắn thành công thi đỗ đại học, làm rạng danh tổ tiên, trở thành niềm kiêu ngạo của trấn Thương Điền.
Năm 20 tuổi ấy, hắn vừa học xong năm nhất đại học, nghe theo sự sắp xếp của cha mẹ cưới cô gái ở thôn bên cạnh.
Khi đó Hà Tú mới mười tám, xinh đẹp trắng nõn, đầu buộc hai bím tóc, mặc một chiếc váy màu hồng nhạt, khi nhìn ánh, ánh mắt cô e lệ mang theo một tia vui mừng.
Thiếu nữ vừa chất phác vừa thiện lương, vừa dịu dàng vừa mềm mại là ấn tượng với cô sau khi hai người kết hôn.
Hắn là sinh viên duy nhất trong thôn, gương mặt tuấn tú của hắn không phải không được con gái trong thành phố thích, chỉ là Hà Tú càng hợp ý hắn hơn, cưới vợ thì phải môn đăng hộ đối, vậy mới có thể đối đãi bình đẳng.
Sau khi kết hôn không lâu, Hà Tú mang thai, hắn còn chưa hết vui mừng vì sắp được làm cha thì trường học cũng đã khai giảng.
Trước khi đi, hắn dặn dò cha mẹ chăm sóc vợ con mình, lại kéo tay vợ liên miên dặn dò hồi lâụ
Cho đến khi Hà Tú mím môi cười, đuôi lông mày và khóe mắt đều sáng rọi niềm hạnh phúc, hắn mới lưu luyến giúp cô vén sợi tóc ra sau tai, hôn lên trán cô một cái.
“Tú Tú, chờ anh trở về.”
Khi đó, con đường tương lai của hắn rộng mở đầy ánh sáng, có vợ con, cha mẹ khỏe mạnh, chỉ chờ hắn học thành tài, gây dựng sự nghiệp.
Cơn gió cuối thủ thổi qua khiến lòng người lạnh lẽo.
Văn Xuyên chỉ mặc một chiếc áo bông cũ, bên dưới là chiếc quần màu đen, cảm giác lạnh lẽo khiến hắn bừng tỉnh.
Người đàn ông xoa thái dương, tiếp tục bước về nhà, trong ánh mắt trống rỗng không có chứa bất cứ thứ gì.
Văn Điềm đi học, Văn Xuyên mới có thời gian đi làm việc.
Hắn cần bón phân cho đất để gieo giống, vịt gà mới mua về cần chăm lớn, bếp thiếu củi cũng phải lên núi lấy, làm xong những việc đó, hắn còn sang giúp dì Kiều sửa nhà.
Người đàn ông lau mồ hôi trên trán, thấy sắc trời đã không còn sớm, hắn liền dọn đồ chuẩn bị rời đi.
Trước khi đi, dì Kiều còn cầm theo hai chiếc bánh nướng nóng nhét vào túi đưa cho hắn.
“Cháu cầm mà ăn, vất vả cả một buổi chiều, nước cũng không uống được mấy ngụm, cháu ăn chút bánh để lót dạ.”
Lòng tốt không thể từ chối, Văn Xuyên nhận lấy, nhưng hắn không ăn, mà nhét vào trong lòng, dùng nhiệt độ cơ thể giữ ấm.
Lúc hắn vội vàng đến trường học, trước cổng cũng không còn mấy học sinh.
Bọn họ vây xung quanh Văn Điềm vừa nói vừa cười, trên gương mặt để lộ sự non nớt ngây thơ.
Văn Xuyên không vội, hắn cứ đứng ở một góc nhìn con gái cong môi cười nhạt với bạn bè đồng trang lứa, trên gương mặt nhỏ nhắn của cô nhiễm một tầng vàng sáng của ánh mặt trời hoàng hôn.
“Ba.” Một tiếng kêu kinh ngạc đâm thủng không khí lạnh lẽo xung quanh hắn.
Sau khi tạm biệt với bạn học, Văn Điềm liền chạy qua chỗ Văn Xuyên.
“Điềm Điềm, là ba đến muộn.” Văn Xuyên ngồi xổm xuống, hắn xoa đầu cô, sau đó dắt tay cô đi bộ về nhà.
“Không muộn, con còn có bạn cùng chờ mà.” Thiếu nữ lắc đầu mềm mại nói.
“Đây là bà dì Kiều cho.” Văn Xuyên lấy từ trong lòng ra hai cái bánh nướng, “Con ăn lót dạ trước đi.”
Văn Điềm lại đưa cho hắn một cái, “Ba cũng ăn.”
“Được.”
Hai cha con cùng ăn bánh nướng, cùng nhìn nhau cười, bầu không khí ngập tràn hạnh phúc.