Chương 20
Mạn nghĩ cô lại nói nhảm nên chỉ liếc cô một cái Trông cô rất ngoan ngoãn, dù say nhưng vẫn dịu dàng, không làm loạn.
Bề ngoài vẫn là một học sinh gương mẫu đúng mực.
Cô đi vòng qua anh, anh không hiểu cô định đi đâụ Giang Mạn hỏi “Em đi đâu vậy?” Lộ Nhu đáp “Em muốn trở về với đất.” “…” “Em muốn đào hố chôn mình.
Đợi đã, em phải đi tìm cái xẻng…” Lần đầu tiên Giang Mạn cảm thấy đau đầu, anh càng muốn mặc kệ cô mà xoay người bỏ đi.
Giang Mạn nói “Đừng đi lung tung.” Cô ngoan ngoãn gật đầụ Giang Mạn “Lại đây.” Thế là cô từ từ tiến về phía anh.
Cô gái say này, nói đi tìm xẻng nhưng lại chạy vào một nhà kho bỏ hoang.
Trong căn phòng tối không có đèn, cô chẳng tỏ ra sợ hãi, còn đi sâu vào bên trong.
Ánh trăng yếu ớt chiếu qua song cửa sổ bị cắt thành từng mảng nhỏ, vương vãi trên nền đất.
Cô bước đi trên ánh trăng, đôi mắt dịu dàng mở to, ngoan ngoãn nghe lời anh.
Sự mềm mỏng ấy khiến người ta cảm thấy dù có điều khiển hay ra lệnh cho cô thế nào cũng đều được.
Giang Mạn chỉ muốn cô về nhà.
Trong ấn tượng ít ỏi của anh, cô gái này ít nói, tính cách hướng nội, ăn mặc giản dị, trông hiền lành và dịu dàng, có vẻ như rất dễ bị người khác dẫn dắt.
Vì vậy, anh bảo cô đi ra ngoài, đứng đợi ở cửa.
Cô lại không chịu đi “Ra ngoài lạnh lắm.” “Hửm?” Cô chỉ vào góc phòng “Ở đây ấm hơn này.” Tiết trời tháng giêng lạnh giá.
Nghĩ cô sợ lạnh nên mới đang tìm một góc khuất gió, Giang Mạn đành bước về phía cô.
Đó là góc sâu nhất trong kho, tối đến mức yên tĩnh đến rợn người như thể mọi nguy hiểm đang âm thầm ẩn nấp.
Bóng tối ấy đáng sợ nhưng cô lại không hề sợ hãi.
Giang Mạn chợt thấy bất an.
Anh dừng lại, nói không nhìn thấy cô.
Cô lập tức tiến sát, hơi thở phả lên cổ anh “Đàn anh ơi, em chợt nhớ ra một việc.” Anh ngẩn người, lùi lại vài bước “Em nói đi.” “Trường yêu cầu làm một khảo sát về mối quan hệ giữa giới tính và cảm xúc.” Anh im lặng chờ cô nói tiếp.
Trong bóng tối, giọng cô gái cất lên đầy nghiêm túc “Anh vẫn còn giữ nụ hôn đầu chứ?” Giang Mạn ngẩng đầu nhìn.
Ngữ điệu của cô rất nghiêm trang, không hề mang chút ý đùa cợt nào “Đây là để khảo sát mức độ thân mật giữa nam nữ ở các năm đại học khác nhaụ Hiện em đã thu thập được dữ liệu từ sinh viên năm hai, nhưng nếu có càng nhiều mẫu thì càng tốt.
Nếu không hoàn thành thì giáo viên sẽ đánh trượt em.” “Em thiếu mẫu sao?” “Vâng.” “Thiếu bao nhiêu?” Cô nghĩ một chút “Nói chính xác thì anh là người đầu tiên.” Giang Mạn chưa bao giờ nghi ngờ cô có mục đích gì khác, giọng anh thành thật “Nụ hôn đầu, ý em là gì?
Là kiểu hôn mở môi sao?” Hôn mở môi?
Lộ Nhu chậm rãi tiến gần anh hơn, hơi thở dần nóng lên nhưng giọng vẫn cố giữ bình tĩnh “… Ý em là, đàn anh, anh đã từng hôn một cô gái nào chưa?” Anh suy nghĩ một chút “Chưa.” Rồi anh định hướng dẫn cô làm bài tập “Làm khảo sát kiểu này em phải nhớ rằng…” Anh bị cô đẩy ngã.
Đột ngột đến mức không kịp phản ứng.
Đôi môi anh lập tức bị chiếm đoạt, một mùi kẹo trái cây tràn ngập nơi chóp mũi.
Cô còn đưa đầu lưỡi ra khẽ liếm.
Thoang thoảng vị cà phê.
Anh khẽ run lên, hơi lạnh