“Vậy em mau uống hết đi, trong nồi vẫn còn.”
“Khụ.... một bát là đủ rồi.” Hạ Sơ dứt khoát lấy can đảm uống hết bằng một ngụm, nếu mà chậm rãi uống thì không biết sẽ bị tra tấn đến lúc nào.
“Thật sự không muốn uống thêm một chút à?” Tiêu Lãnh Đình nghiêm túc hỏi, Hạ Sơ liên tục lắc đầu.
Nhìn thấy cô phản ứng mãnh liệt như thế, dường như Tiêu Lãnh Đình đã nhận ra điều gì đó, anh đi vào phòng bếp nếm thử chỗ còn thừa.
Mới uống một ngụm nhỏ liền nhổ ra, “Phì, khó uống quá.”
Hạ Sơ đặt bát tới bên cạnh, “Anh này, thật ra chỉ cần khoảng ba thìa đường đỏ và một miếng gừng là đủ rồi.”
Tiêu Lãnh Đình nghĩ đến chuyện mình vừa thái gần nửa cân* gừng, đổ nửa túi đường đỏ.
*1 cân bên trung = ½ kg
“Tiểu Sơ Nhi, xin lỗi, tôi nghĩ cho càng nhiều nguyên liệu sẽ càng tốt.” Nghĩ đến cô vừa mới uống hết một bát canh kinh khủng như vậy.
“Thật ra, vốn dĩ đường đỏ nấu cùng gừng uống cũng không ngon lắm.” Hạ Sơ thấy anh vốn là có lòng tốt, cuối cùng lại có dáng vẻ áy náy như vậy, ngược lại cô thấy có chút băn khoăn.
Thật ra cô là người ăn mềm không ăn cứng, nếu Tiêu Lãnh Đình cứ mãi ép cô, bức bách cô, có lẽ cô sẽ càng ghét anh.
Nhưng lần này gặp Tiêu Lãnh Đình, vốn tưởng tối hôm qua thả bồ câu anh sẽ rất tức giận.
Nhưng hôm nay anh còn đối xử tốt với cô như thế, hẳn là không có mấy người phụ nữ có thể cưỡng lại sự dịu dàng của anh.
“Buổi tối về tôi lại nấu cho em.”Anh nhẹ nhàng kéo Hạ Sơ vào lòng, cái ôm này chỉ có sự ấm áp, không có tình dục.
“Anh, thật ra anh không cần phải đối xử tốt với tôi như thế.” Như vậy Hạ Sơ luôn cảm thấy anh có chút kỳ quái.
“Nhưng mà Tiểu Sơ Nhi, tôi chỉ muốn đối xử tốt với em, ở lại bên cạnh tôi, được không?”Tiêu Lãnh Đình cũng không phải kẻ ngốc, anh rất giỏi chuyện đối nhân xử thế.
Anh phát hiện so với cứng rắn, người phụ nữ này thích ăn mềm hơn, đúng là đây là chiến lược của anh.
Nhưng nhiều hơn là vì ở trước mặt cô, chỉ một ánh mắt của cô đã khiến anh không thể lạnh lùng nổi.
Cô chẳng qua chỉ nói một tiếng đau bụng, anh đã rất đau lòng, có lẽ cô gái này chính là khắc tinh do ông trái phái tới.
........
1: Đàn ông nên bảo vệ phụ nữ
Mắt thấy sắp phải đến trường học, Hạ Sơ vội vàng lên tiếng: “Anh không được quay đầu, tôi thay quần áo.”
Cô vẫn phải thay lại trang phục quê mùa của mình, cô thay sang bộ quần áo đã mặc ra cửa buổi sáng.
“Sợ nhà họ Hạ biết em trở lại vậy sao?” Tiêu Lãnh Đình biết nguyên nhân vì sao cô lại làm như thế, ngoại trừ nhà họ Hạ ra còn người nào đáng để cô làm như thế nữa?
“Tôi có kế hoạch của tôi.” Hiện tại cô vẫn chưa chuẩn bị xong, chỉ sợ có người âm thầm phá rối.
Đợi mọi thứ trong công ty đi đúng hướng, tự nhiên cô sẽ trở về cho bọn họ một bất ngờ lớn, trong lòng cô đã có một kế hoạch hoàn chỉnh.
“Tôi có thể giúp em.” Tiêu Lãnh Đình nghiêm túc nói, ba năm trước anh từng đề nghị, nhưng cô rời đi tương đương với việc trực tiếp từ chối anh.
“Anh Tiêu, tôi biết anh có thể một tay che trời, đây là mối thù của tôi, tôi muốn tận tay báo thù, nếu không, ba năm trước tôi đã không rời đi.” Hạ Sơ lạnh lùng nói.
“Tiểu Sơ Nhi, như vậy em sẽ mệt, phụ nữ vốn nên để đàn ông bảo vệ.” Tiêu Lãnh Đình dịu dàng nói.
Hạ Sơ nghĩ đến những khó khăn vất vả mình phải chịu trong ba năm qua, lúc nghèo khổ nhất cô giống một kẻ ăn mày cướp giật bánh bao, cho dù sống nhục nhã, chật vật xấu hổ, thì cô cũng chỉ muốn sống sót.
Thật vất vả mới chịu đựng được đến ngày hôm nay, cô muốn trả lại tất cả những đau khổ mà cô đã phải chịu đựng!
Thậm chí cô nghi ngờ, liệu có phải mẹ cô phát hiện Hạ Thuần ngoại tình, cho nên mới đau tim mà chết hay không.
Lúc ấy cô mới vài tuổi mà thôi, căn bản không hiểu được ân ân oán oán của người lớn, trong lòng cô chỉ trách tại sao cha lại không giữ mẹ lại.
Tại sao sau khi mẹ qua đời không đến một tháng trong nhà liền có thêm một dì xa lạ, còn mang theo hai chị em nhỏ tuổi hơn mình.
Hai người kia từ nhỏ liền thích bắt nạt cô, mà dì kia khi Hạ Thuần ở nhà thì đối xử với Hạ Sơ cực kỳ tốt, Hạ Thuần vừa đi thì sẽ mắng mỏ cô.
Cho dù như vậy cô cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện làm hại bọn họ, cho đến khi xảy ra chuyện vào buổi tối ba năm trước đây, khiến cô hoàn toàn hết hy vọng.
Luôn mềm yếu sẽ chỉ khiến bọn họ bắt nạt cô hết lần này đến lần khác, cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua những chuyện trước đây!
Tiêu Lãnh Đình nghe được câu trả lời nghiến răng nghiến lợi của cô, dường như đã có chút hiểu cô, anh mím chặt môi không trả lời.
“Đến chỗ này đi, xe của anh quá bắt mắt.”Hạ Sơ kêu anh dừng xe cách cổng trường một đoạn.
Tiêu Lãnh Đình làm theo, “Lát nữa tôi đến đây đón em, không được chạy trốn nữa!”
“Vâng, anh Tiêu của tôi.”Hạ Sơ có chút bất đắc dĩ, lời này đã biến thành câu thần chú ngoài miệng của Tiêu Lãnh Đình rồi.
Nhìn cô rời đi, lúc này Tiêu Lãnh Đình mới quay đầu xe rời đi, từ từ tới vậy, loại chuyện này không thể quá sốt ruột được.
Nếu ép Hạ Sơ quá chặt, cô sẽ chỉ chạy càng ngày càng xa. Anh khẽ thở dài một tiếng, vậy mà cô nhóc này lại trở thành thử thách khó nhất của anh.
Mười phút trước giờ thi, Hạ Sơ cúi đầu vào phòng học, ngoại trừ Lâm Tầm liếc mắt nhìn cô một cái, những người khác không hề chú ý đến cô.
“Hạ Sơ, lát nữa thi xong cậu đến quán cà phê Mộ Ngữ một lát, tôi có việc muốn nói với cậu.” Triệu Tiểu Quỳ nhắc nhở một câu khi đi ngang qua Hạ Sơ.
Hạ Sơ gật đầu, chỉ cảm thấy có chút kỳ quái, có chuyện gì hôm qua ở ký túc xá không nói với cô mà còn phải đi quán cà phê?
“Được.” Cô vẫn đồng ý.
Rất nhanh cô đã làm xong bài thi, không đến một giờ đã nộp bài, cô xách túi đến quán cà phê Mộ Ngữ.
……
……
2: Đàn ông nên bảo vệ phụ nữ
Dù sao cũng còn sớm, cô gọi một ít điểm tâm ngọt chậm rãi thưởng thức trà chiều, ánh mặt trời mùa hè xuyên qua ô cửa kính chiếu vào.
Nhiệt độ trong quán cà phê rất mát mẻ, đã lâu cô không có lúc nhàn nhã như vậy.