Đây là muốn ngăn cô lại, trên mặt quản gia mang nụ cười hiền hòa: "Cô Hạ, cậu chủ đã căn dặn, đề phòng xảy ra chuyện giống như ba năm trước, tạm thời cô không thể rời đi."
Hạ Sơ nhìn đám người, quả nhiên tình huống bây giờ giống như cô tưởng tượng, thật sự Tiêu Lãnh Đình không muốn để cô rời đi.
"Cái này gọi là giam giữ phi pháp, tôi hoàn toàn có thể báo cảnh sát." Hạ Sơ vừa nói đã lấy điện thoại di động ra.
Quản gia cười tít mắt lấy một cái hộp trắng từ bên cạnh: "Cô Hạ, đây là máy che giấu tín hiệu, chỉ cần tôi ấn cái nút này, toàn bộ biệt thự đều không có tín hiệu."
"Các người đúng là khinh người quá đáng, nếu hôm nay tôi một hai muốn rời khỏi thì sao?" Hạ Sơ biểu cảm lạnh lùng đi xuống lầu.
"Nếu cô Hạ muốn rời khỏi thì cũng có thể, nhưng mà phải ký một hợp đồng." Quản gia vỗ tay một cái, một nữ giúp việc vội vàng đưa một cái túi da tới.
Hạ Sơ nghi ngờ mở túi da ra, cẩn thận mở hợp đồng ra, vừa xem xong cô đã không kìm được tức giận xé bỏ hợp đồng.
"Khốn kiếp, coi tôi là cái gì vậy? Dựa vào cái gì muốn tôi ở bên cạnh anh ta chứ?" Hạ Sơ cảm thấy xé còn chưa đủ, thậm chí còn đạp rất nhiều lần.
Giống như đây chính là mặt của Tiêu Lãnh Đình, cô muốn đạp những miếng giấy vụn kia đến nát ra! Nói đơn giản hợp đồng đó chính là muốn cô ở lại đây làm người phụ nữ của anh.
Cô có thể tùy ý đưa ra điều kiện, nhưng nếu đưa hợp đồng này cho một người phụ nữ là cô, dự đoán những người phụ nữ kia sẽ sớm phát điên.
Nhưng Hạ Sơ lại cảm thấy có cái gì không giống với những kiểu bao nuôi kia đâu? Kim chủ và nhân tình ký hợp đồng, người phụ nữ phụ trách ngủ cùng, người đàn ông phụ trách đưa tiền hàng tháng.
Hiển nhiên quản gia đã trải qua nhiều năm gian khổ, không nghĩ tới Hạ Sơ sẽ có phản ứng mạnh như vậy.
Xem như biểu cảm trên khuôn mặt vẫn bình tĩnh, vẫn treo nụ cười vạn năm không đổi: "Cô Hạ, đây chỉ là bản sao, nếu mà cô cảm thấy thích xé chơi, tôi có thể sao chép một trăm bản nữa."
Hạ Sơ cũng dần dần bình tĩnh lại, Tiêu Lãnh Đình này chuẩn bị ăn cô, người quản gia này cũng không phải là người bình thường.
"Nếu tôi không ký thì sao?" Hạ Sơ đặt mông ngồi xuống ghế sa lon.
"Vậy cũng chỉ có thể để cô Hạ ấm ức ở đây, cô yên tâm, mặc dù không thể ra khỏi biệt thự, nhưng mà cô muốn cái gì chúng tôi cũng sẽ mua cho cô được."
Nhìn biểu cảm nhịn rồi lại nhịn của Hạ Sơ, quản gia vẫy tay cho nữ giúp việc rời đi.
"Cô Hạ, tôi biết trong lòng của cô rất tức giận, cảm thấy cậu chủ nhà tôi rất đáng ghét, tôi phải giải thích cho cậu chủ nhà tôi một chút. Cô là người phụ nữ đầu tiên mà ngài ấy đưa về, ba năm trước cô lừa gạt ngài ấy trốn đến thành phố, ngài ấy chưa bao giờ từ bỏ việc tìm cô. Ba năm qua ngài ấy cũng không có người phụ nữ nào cả, mặc dù ngài ấy không nói, nhưng tôi biết ngài ấy đang đợi cô. Quần áo mà cô đang mặc ở trên người là ngài ấy bắt đầu chuẩn bị từ ba năm trước, mỗi mùa đều có kiểu dáng mới nhất đưa đến biệt thự, ngài ấy làm tất cả những thứ này cũng vì chứng minh cô sẽ về lại nơi này. Ngài ấy không chịu đựng được bị người khác lừa dối nhất, nhưng ngài ấy lại nhẫn nại với cô, có thể thấy vị trí của cô ở trong lòng ngài ấy rất quan trọng."
Ở bên cạnh anh một đêm
Hạ Sơ sẽ không tin tất cả lời nói của quản gia, ba năm trước hai người đã lăn lộn trên giường cả đêm.
Theo ý nói kia của quản gia giống như Tiêu Lãnh Đình đã xác định là cô, còn nói chuẩn bị quần áo gì đó cho cô.
Nhất định những trang phục này là chuẩn bị cho quản gia và người phụ nữ có vóc người xấp xỉ với mình, bà ấy là người của Tiêu Lãnh Đình, đương nhiên muốn nói giúp cho Tiêu Lãnh Đình.
Có lẽ thấy dáng vẻ của Hạ Sơ rất tức giận, quản gia tiếp tục nói: "Cô Hạ, thật ra cậu chủ của chúng tôi chính là một người rất cố chấp. Nếu cô không thích cậu ấy thì không nên làm trái với cậu ấy, mà thuận theo cậu ấy, nói chuyện dịu dàng với cậu ấy một chút, có thể chưa đến mấy ngày cậu ấy sẽ không có hứng thú đối với cô nữa."
"Tôi muốn nói chuyện với anh ta." Hạ Sơ buồn bực trong lòng, không thể không nói lời của quản gia cũng có chút đạo lý, bây giờ cô chỉ muốn rời khỏi chỗ này.
"Có thể, cô Hạ chờ một chút." Quản gia bấm số điện thoại của Tiêu Lãnh Đình.
"Nhớ tôi nhanh như vậy sao?" Giọng nói của Tiêu Lãnh Đình truyền tới, vốn dĩ Hạ Sơ đang giận dữ, nghe thấy lời này của anh thì càng tức giận hơn.
"Tiêu Lãnh Đình, nếu tôi không ký hợp đồng, có phải anh muốn nhốt tôi ở đây cả đời hay không?" Giọng điệu của cô không tốt.
Đầu bên kia điện thoại truyền tới giọng nói trầm thấp nhưng lại thu hút của Tiêu Lãnh Đình: "Sao Tiểu Sơ Nhi có thể sử dụng từ ‘nhốt’ này chứ, tôi tương đối thích nghe từ ‘nuôi’ nha."
"Có khác nhau sao?" Hạ Sơ lạnh nhạt nói.
"Đương nhiên là có, không phải em gọi điện thoại tới để tham khảo sự khác nhau của ‘nhốt’ và ‘nuôi’ sao?"
"Tiêu Lãnh Đình, tôi không phải vật sở hữu của anh, tôi sẽ không ký hợp đồng đó." Hạ Sơ nói thẳng câu trả lời của mình.
Dường như Tiêu Lãnh Đình đã sớm đoán được cô sẽ từ chối: "Tiểu Sơ Nhi, tôi cũng không ngại nuôi em cả đời."
"Anh Tiêu, rốt cuộc anh muốn tôi làm thế nào? Nếu anh vì chuyện ngày đó tôi làm với anh mà canh cánh trong lòng, tôi trả lại cho anh là được. Tôi chỉ muốn tự do, tôi còn có rất nhiều chuyện phải làm ở bên ngoài, xin anh thả tôi ra được không?"
Cô vẫn nghe lọt tai lời của quản gia, giọng điệu dịu dàng hơn nhiều, có lẽ chính là vì mình luôn muốn chạy trốn.
Anh mới cảm thấy thú vị, người như anh muốn cái gì đều có thể khiến người khác đưa đến bên miệng.
Chỉ có mình là một điều ngoài ý muốn, có lẽ như vậy mới khiến anh để tâm, Hạ Sơ quyết định thử nghe theo lời của quản gia một lần.
Trong giọng nói của cô mang một chút sự uất ức, Tiêu Lãnh Đình cũng biết cô trở lại chính là vì báo thù, ngược lại lời này của cô cũng không gạt người.
"Em muốn trả lại như thế nào? Để tôi trói em giày vò ở trên giường sao?" Tiêu Lãnh Đình chỉ nói chơi.
Nhưng trong đầu xuất hiện chút hình ảnh kia, cuối cùng người khó chịu vẫn là mình, đúng là trong lòng có chút mong đợi.
"Chỉ cần anh có thể buông tha cho tôi, tối nay tôi có thể ở cùng anh một đêm, mặc cho anh xử trí." Lúc nói lời này giọng điệu của Hạ Sơ thay đổi một chút.
Nhưng người ở đầu bên kia điện thoại đã hoàn toàn bị cô khơi mào hứng thú: "Thật không?"
Vốn dĩ anh cũng chỉ lấy hợp đồng uy hiếp cô một chút, làm sao có thể để cô ký thật, cho dù có ký hợp đồng này cũng sẽ không có hiệu lực.
Tiêu Lãnh Đình chỉ sợ cô chạy trốn giống như ba năm trước, cũng không muốn mình lại phải tìm cô ba năm.
"Ừ, anh cảm thấy tôi có thể thoát khỏi bàn tay anh sao?" Hạ Sơ ‘hừ’ một tiếng lạnh lùng.
"Cũng đúng." Tiêu Lãnh Đình cười nói.
"Hôm nay tôi còn phải đi làm một vài thủ tục, nếu như anh muốn, buổi tối tôi trở lại đây thực hiện giao ước." Hạ Sơ buồn rầu nói.
"Tối tôi cho người đi đón em."
"Cũng được, bây giờ anh có thể bảo bọn họ mau tránh ra thả tôi đi được chứ?" Hạ Sơ lạnh lùng nói.
"Đưa điện thoại cho quản gia đi."
…..
Ăn tươi nuốt sống cô
"Vâng, cậu chủ, tôi biết rồi." Quản gia cung kính cúp điện thoại.
"Bây giờ tôi có thể đi rồi chứ?" Hạ Sơ nhìn lướt qua quản gia một cái.