⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa giàu lại vừa cấm dục, mấu chốt là còn có vẻ đẹp khiến người thần đều phẫn nộ, các tạp chí tài chính và kinh tế có anh lên đều hot chưa từng có.
Mấu chốt là đến giờ anh còn chưa kết hôn, có thiếu nữ hoài xuân nào mà không chờ mong mình là nhân vật chính trong câu chuyện tổng giám đốc bá đạo yêu tôi đâu.
Tất cả nữ sinh xung quanh đều điên cuồng, tiếng hét chói tai liên tiếp vang lên, đấy là còn chưa tới đã vậy, đến rồi chẳng phải sẽ điên hết sao?
Hạ Sơ đeo tai nghe bluetooth vòng qua những nữ sinh này, đi đến nơi yên tĩnh hơn để nghe điện thoại, trong tay còn cầm bút và giấy.
"Tổng giám đốc Hạ, anh đã liên hệ tốt với một vài người có giao tình, giờ chỉ cần em  liên lạc lại với bọn họ là được." Giọng nói của Tiếu Dương nhẹ nhàng truyền đến.
Hạ Sơ nhìn tên người trên giấy, từ phương thức liên hệ đến tính cách từng người đều được khái quát đơn giản.
Cô trở lại thành phố A tương đương với một khởi đầu mới, cô nhất định phải hiểu biết rõ về những nhân vật trong thương giới, nhìn những cái tên trên danh sách có người cô quen, cũng có người xa lạ
Tương lai cô muốn phát triển công ty mới, đương nhiên cần mượn sức kinh tế của đối tác, mà Tiếu Dương lại rất tri kỷ cung cấp cho cô một số tư liệu.
"Người tên Tiêu Lãnh Đình là?" Hạ Sơ nhìn người đầu tiên được Tiếu Dương ghi lại, tên anh ta được viết ở đầu danh sách, người nọ hình như là nhân vật đứng đầu trong giới này.
"Đúng rồi người này nhất định phải chú ý, bối cảnh gia thế của anh ta  cực kỳ bí ẩn, dù sao anh cũng không điều tra được.
Trong năm năm ngắn ngủn tại thành phố A, anh ta đã trở thành lão đại thương giới, sản nghiệp công ty trải khắp các ngành nghề, tóm lại anh ta giàu đến chảy mỡ.
Không chỉ ở thành phố A, tại Mĩ,  Pháp cũng đều có sản nghiệp của anh ta, nếu em có thể hợp tác được với anh ta, công ty của em rất nhanh sẽ có bước khởi đầu."
Hạ Sơ nhìn ba chữ kia đôi môi đỏ mọng mím lại, "Được, em biết rồi, những người khác em sẽ đi thăm hỏi lần lượt."
"Sơ, anh không có ở bên cạnh, tương lai chuyện gì em cũng đều phải tự mình dốc sức mà làm, nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân." Tiếu Dương mềm giọng.
"Em biết, bye." Hạ Sơ cúp điện thoại, kế tiếp cô cần phải liên hệ với những người này để mở rộng nghiệp vụ.
Đương nhiên ba chữ Tiêu Lãnh Đình bị cô dùng bút đỏ khoanh một vòng, anh ta sẽ trở thành nhân vật trọng điểm mà cô thăm hỏi.
Ban đầu cô chỉ vì muốn sống sót, muốn sống tốt hơn để trở về báo thù, nhưng ba năm thời gian qua đã khiến cô biến nó thành thói quen.
Cô muốn thành người đứng trên đỉnh, giẫm tất cả mọi người dưới chân, như vậy thì sẽ không ai dám khinh thường cô nữa.
Hạ Sơ cúp điện thoại cất laptop định rời đi, mấy nữ sinh bên cạnh còn đang líu rít nói chuyện.
"Tôi nghe nói tổng giám đốc Tiêu còn đẹp trai hơn cả mấy nam minh tinh, hôm nay tôi ăn mặc thế này chắc anh ấy sẽ nhìn thấy tôi chứ?"
"Ha ha, cô cũng đừng mơ mộng nữa, người xuất chúng như nhân vật trong tiểu thuyết này sao có thể nhìn đến chúng ta chứ?"
"Mấy cô nói tổng giám đốc Tiêu là tổng giám đốc Tiêu nào?" Hạ Sơ nghe được một số chữ mấu chốt.
"Chính là Tiêu Lãnh Đình đó, người này mà cô cũng không biết sao?"
Tiêu Lãnh Đình, Hạ Sơ thì thào nhớ kỹ ba chữ kia, không phải anh ta chính là lão đại thương giới giàu đến chảy mỡ mà Tiếu Dương nói đến hay sao?
…….
Đêm nay lại chơi với tôi lần nữa
Buổi tọa đàm đêm nay có lẽ là buổi tọa đàm hot nhất từ trước đến nay, Hạ Sơ còn đang nghĩ xem phải dùng cách nào để tiếp cận người nọ.
Hẹn trước sao? Người như anh ta chắc chắn là bận tối mày tối mặt, mình và anh ta lại không có giao tình gì, nếu muốn hẹn trước thì chắc chắn là không làm được.
Tuy công ty còn đang trong giai đoạn chuẩn bị, nhưng trước giờ Hạ Sơ quen tỉ mỉ chu đáo, trước khi kinh doanh cô sẽ tạo dựng mối quan hệ xã hội thật tốt.
Tọa đàm bắt đầu vào lúc 7:30, Hạ Sơ đương nhiên sẽ không đi nghe tọa đàm gì đó.
Cô tháo kính, thay một chiếc váy liền thân, tóc búi cao, chân đi giày cao gót 7 phân.
Cả người tao nhã lại quý khí, cô tính thời gian, hoặc là đi tìm Tiêu Lãnh Đình trước khi anh ta bắt đầu tọa đàm, hoặc là chờ anh ta diễn thuyết xong lại đi tìm.
Nghĩ một lát, cô quyết định ra tay trước chiếm lợi thế, chờ anh ta vừa xuống xe cô sẽ tiến lên bắt chuyện luôn.
Tư liệu Tiếu Dương cho cô cũng bày tỏ quan niệm về thời gian của người này rất mạnh, cho nên chắc chắn anh ta sẽ không đến muộn.
Khoảng 7 giờ 10 phút một chiếc Rolls-Royce xuất hiện trong tầm mắt, các sinh viên khác đã sớm vào phòng chờ rồi.
Hạ Sơ biết sẽ có hiệu trưởng và giảng viên đến nghênh đón, việc cô cần phải làm là đón xe!
Cô cũng là lần đầu làm loại chuyện này cho nên rất căng thẳng, cô vẫy tay thử, không nghĩ tới chiếc xe kia dừng lại thật.
Hạ Sơ vốn tưởng rằng nhất định sẽ thất bại cho nên cô không dám tin, cô còn chưa sử dụng sát chiêu mà.
Cửa xe dần mở ra, một đôi giày da thủ công cao cấp chạm xuống đất, kế tiếp là quần tây bóng loáng.
"Chào anh, mạo muội quấy rầy anh một chút, tôi là..." Cô khẩn lương chào hỏi.
Người ở bên trong vẫn chưa đi ra, một giọng nói quen thuộc đã vang lên ︰ "Không mạo muội chút nào, tôi vốn đến để tìm em."
Nghe thấy giọng nói này, Hạ Sơ ngẩn người, đây chẳng phải là người đàn ông yêu nghiệt mấy hôm trước bị cô trói gô trên giường sao.
Khóe miệng cô cứng đờ, anh chính là cái tê Tiêu Lãnh Đình giàu đến chảy mỡ kia? ! Suy nghĩ đầu tiên của Hạ Sơ chính la chạy càng xa càng tốt.
"Cô gái, còn muốn chạy à!" Tiêu Lãnh Đình bước mấy bước đã đuổi kịp cô.
Anh túm chặt cổ tay Hạ Sơ, Hạ Sơ cảm thấy mình hôm nay ra ngoài lại không xem hoàng lịch rồi, sao cô lại xui xẻo thế chứ?
Vốn tưởng sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa, ai biết nhanh thế đã gặp lại rồi.
"Tiêu, Tiêu tổng." Cô quay đầu, nụ cười có chút cứng ngắc, công ty mình còn chưa mở đã đắc tội với anh, chẳng phải là tự cắt đường lui sao.
"Cản xe của tôi xong còn muốn chạy?" Anh đánh giá Hạ Sơ một lượt, váy tơ tằm màu đen là nổi bật làn da trắng như tuyết của cô, đôi khuyên tai khẽ lay động.
Nhìn xương quai xanh xinh xắn, cần cổ thon dài, cùng hai cẳng chân thẳng tắp của cô.
Trong đầu anh lại nhớ tới đêm đó cô đốt lửa trên người anh, cô gái này thay đổi quá nhiều.
"Chuyện đó... Tôi cản nhầm người, Tiêu tổng, tôi nói rồi chúng ta đã thanh toán xong, chuyện hôm nay chỉ là một hiểu nhầm, anh còn có việc nên tôi sẽ không quấy rầy anh nữa."
Nói xong cô muốn hất tay anh ra, hôm nay giọng điệu cô đã khiêm tốn hơn rất nhiều, biết rõ thân phận của anh rồi sao cô còn dám hung hãn nữa!
Nếu biết người ở bên trong là anh thì có cho cô trăm cái lá gan cô cũng không dám đi rước họa vào thân.
Trong lòng hãy còn đang tự trách 100 lần, mà Tiêu Lãnh Đình thì cứ kéo cô mãi không buông.
⬅ Trước Tiếp ➡