"Vinh Kinh, nếu bị cô ấy phát hiện ra điều gì, dù cậu có cho anh bất kì lí do nào đều vô nghĩa cả thôi." Hoắc Vân Chính cuối cùng vẫn không hề tức giận.
Cố Duy Quân cười hề hề nói "Anh ba, trước đây từng nghe anh nói sẽ tìm một người kết hôn chỉ để đối phó với An gia và Hoắc gia, nhưng để mà nói thì tìm chị dâu này thì không phải là quá tùy ý rồi không?"
"Tùy ý? Cậu thì hiểu cái gì? Báu vật này do anh đây là đặc biệt đoạt được từ tay của lão cáo già Từ Bắc Chỉ đấy."
Cố Duy Quân càng thêm tò mò, anh ta nhìn Hoắc Vân Chính hỏi "Anh ba, vậy chị dâu có thân phận gì?"
Hoắc Vân Chính đánh một quả bóng khác vào lỗ rồi chầm chậm nói "Mẹ của Tuyên Mạt có lẽ có liên quan đến người ở Đế đô."
"Người Đế đô?" Vinh Kinh bước đến bên cạnh anh, biểu lộ ra nét mặt hết sức nghiêm trọng, "Anh chắc chứ?"
"Vẫn còn đang điều tra."
"Nếu thật sự có liên quan, sau khi bị chị dâu phát hiện ra, sẽ không nghi ngờ hai người kết hôn với nhau là có mục đích khác chứ?" Vinh Kinh hỏi. Vẻ mặt của Hoắc Vân Chính hờ hững, đi vòng sang phía bên kia đáp "Cậu cảm thấy anh sẽ làm những chuyện mà mình chưa nắm chắc phần thắng sao?"
"Được, quả thật mọi thứ anh làm đều rất chắc ăn.”
Hoắc Vân Chính đột nhiên nói "Từ Bắc Chỉ đã cử người điều tra chuyện của mẹ Tuyên Mạt, bằng mọi cách không được để anh ta moi được bất cứ thông tin gì."
Quản lí đã giới thiệu rất chi tiết cấu tạo đại sảnh của Vân Thượng Cung cho Tuyên Mạt.
Tuyên Mạt cũng chỉ hiểu một cách đơn giản để chắc chắn trước buổi chủ trì đấu giá sẽ không xảy ra sai sót gì mà thôi. Hiện trường đấu giá tại đại sảnh của Vân Thượng Cung khá tương đồng với bên nước ngoài, cơ bản đều được tổ chức theo hình thức tiệc rượu, do đó về phương diện này Tuyên Mạt cần bỏ ra một chút năng lực. Sau khi xem xong, Tuyên Mạt cùng với quản lí đi ra khỏi khu vực đại sảnh, đi lên tầng 5.
Thịch.
Tuyên Mạt đột nhiên bị một tên say rượu đâm sầm vào người.
"Tuyên tiểu thư, cô không sao chứ.”
Quản lí kịp thời đỡ lấy Tuyên Mạt.
Người đàn ông say xỉn kia khi nghe đến chữ "Tuyên" liền vịn vào vách tường, ngẩng đầu lên nhìn Tuyên Mạt "Ôi chao, Học bá Tuyên Mạt đấy à "
Học bá 学霸 những người chăm chỉ học tập đạt thành tích cao. Học giỏi
Tuyên Mạt nghe có người gọi tên mình thì nhịn đau quay đầu lại. Đối phương đứng lung lay trước mặt cô, lại còn cười tủm tỉm chỉ về phía cô.
“Ai da, là cô thật à, Tuyên học bá? Mấy ngày nay tôi nghe được tin tức cô đã về nước, không ngờ cô về nước thật.”
Tuyên Mạt nhíu mày, mùi rượu phả vào mặt khiến cô cảm thấy khó chịụ Vẻ mặt cười đùa tí tửng của người này làm cô nhớ đến chuyện ở mộ địa lúc trước.
Quản lý chắn trước mặt cô “Lộ thiếu, vị này là khách quý của ông chủ chúng tôi, mong cậu chú ý một chút.”
“Khách quý? Hừ, mau tránh ra cho tôi, tôi với Tuyên Mạt là bạn học cũ mà. Bạn học cũ lâu chưa gặp ôn chuyện với nhau một chút có sao đâu ”
Anh ta thẳng tay đẩy quản lý sang một bên. Tuyên Mạt theo phản xạ lui về phía sau một bước.
“Học bá, chẳng lẽ cô như lời của Lâm Tư Tư nói, không nhận đám bạn cũ này à? Chỉ du học nước ngoài thôi mà quên nhiều việc như vậy sao?”
Lâm Tư Tư? Hình như Tuyên Mạt có chút ấn tượng với cái tên này, đồng thời cũng nhớ tới người phụ nữ cô gặp được trong ngày đầu tiên đến Phong Đầu Hành. Rất nhanh, trong đầu của cô đã nhớ ra vài chuyện.
“Này Bây giờ còn giả vờ không quen ông đây à? Được, được đấy.”
Người đàn ông đã bắt đầu nổi giận. Tuyên Mạt cảnh giác nhìn tay của anh ta, tránh đi kịp thời.
“Tôi khuyên anh đừng hành động thiếu suy nghĩ. Ở đây còn có camera đấy ” Tuyên Mạt lạnh mặt cảnh cáo.
“Hahaha.” Người đàn ông nổi cáu triệt để.