⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Thọ nhanh chóng nhận ra chuyện không bình thường. Cậu cảm giác nơi đó dưới mông ướt dầm dề, rất nhiều chất lỏng chảy ra, khiến cậu rất khó chịu.
Trần Thọ ngốc ra. Cậu biết đến kỳ phát tình cơ thể sẽ phân bố tế bào trứng, đây là thời khắc tốt để chuẩn bị thụ thai, cậu từng thường xuyên nhìn thấy vào buổi sáng bạn cùng phòng thức dậy sẽ đổi quần rồi giặt sạch quần, hoặc trong phòng học nhiều bạn học vì chuyện này mà phải xin nghỉ.
Nam sinh và nữ sinh khác nhau, nam sinh khi đến kỳ phát tình sẽ chảy ra một loại chất lỏng trong suốt, không có mùi lạ, nên gọi là thanh dịch.
Nhưng hai năm nay kỳ phát tình của Trần Thọ không đúng giờ, ngoài ra cậu cũng không chảy chất lỏng gì kỳ quái, dù cậu không uống thuốc ức chế, cũng chưa từng gặp trường hợp lũ lụt giống như hôm nay.
Ngụy Viễn Hoa đỡ Trần Thọ ngồi dậy, rồi nói với hai người còn lại "Đỡ một chút." Sau đó anh buông Trần Thọ ra.
Sức lực của Đường Niệm không đủ, Triệu Văn Hổ tiếp được nách của Trần Thọ.
Tay chân của Trần Thọ mềm như sợi mì, cả người thì nóng hổi, cậu mềm mại ngã xuống trên người Triệu Văn Hổ, đầu cậu rũ xuống vai Triệu Văn Hổ.
Triệu Văn Hổ hứ một cái, hỏi "Cậu sao lại như vậy? Chưa tới kỳ phát tình bao giờ sao?"
Trần Thọ yếu đuối lắc lắc đầu, rồi lại gật gật đầu.
Ý là, tôi không biết, hình như không tới kỳ phát tình.
Ba người nhanh chóng mang Trần Thọ đến phòng y tế.
Quả nhiên liều thuốc ức chế lúc trước không có hiệu quả.
Phòng ý tế luôn mở đèn suốt đêm, họ gõ gõ cửa, bác sĩ phòng ý tế mở cửa "Ôi chao, ông trời của tôi, đây là chuyện gì? Sao tin tức tố lại nồng như vậy?"
Bác sĩ đo lường nhiệt độ cơ thể của Trần Thọ, rồi nhìn đôi mắt và khoang miệng của cậu.
Vẻ mặt nghiêm trọng hỏi "Cậu bao nhiêu tuổi? Triệu chứng phát tình ổn định không?"
Trần Thọ mềm như bông, chậm chạp trả lời "Hai mươi. Không ổn định lắm."
Bác sĩ hỏi tiếp "Có phải cậu dường như không có triệu chứng gì, sẽ không nóng, không chảy ra thanh dịch, cũng không mẫn cảm với tin tức tố không?"
Trần Thọ điên cuồng gật đầu.
Bác sĩ đứng dậy đi tìm thuốc, vừa quở trách cậu "Cậu đã hai mươi, còn là sinh viên, vậy mà tri thức sinh lý cũng không biết sao, cơ thể cậu cũng không quan tâm sao "
Mấy người bạn cùng phòng nhìn nhau, họ biết phương diện của Trần Thọ tốt hơn họ, cũng cảm thấy tư chất của Trần Thọ không tốt, nhưng họ không dám nói chuyện này với cậu, vì sợ cậu tự ti.
Trần Thọ, người vốn không học giỏi tri thức sinh lý, còn cho rằng tư chất của bản thân rất tốt "..."
Bác sĩ tiếp tục nói "Hôm nay là lần đầu tiên cậu tới kỳ phát tình.”
Anh Ngụy, Triệu Văn Hổ, Đường Niệm đều giật mình kinh ngạc.
Hai mươi tuổi mới phát tình lần đầu tiên sao ?
"Sao cơ?" Trần Thọ cũng nghi ngờ bản thân nghe lầm.
Bác sĩ bình tĩnh nói "Chắc do bẩm sinh mà bộ ρhận sinh dục của cậu phát triển không hoàn thiện hoặc do dùng thuốc kích thích gì đó ảnh hưởng, sau khi cậu thành niên, triệu chứng tuy vẫn có nhưng không rõ ràng, kỳ phát tình cũng như ngày công phải làm việc, đến ngày thì nó sẽ đến, điều này không đại biểu tình huống của cậu là bình thường. Hôm nay chắc chắn cậu đã gặp cái gì kích thích, bộ ρhận sinh dục mới phát triển hoàn thiện, nên mới xuất hiện kỳ phát tình lần đầu tiên."
Cả người Trần Thọ đều choáng váng.
Cậu cảm giác tuyến thể của bản thân nhảy dựng lên phát ra luồng nhiệt nóng bỏng, như đang cố gắng thể hiện sự tồn tại của nó, đây đúng là lần đầu tiên sau khi phân hoá, cậu cảm nhận rõ ràng về sự tồn tại của tuyến thể như vậy.
Cậu không cần cố gắng ngửi, vẫn có thể ngửi thấy tin tức tố tràn ngập trong không khí
Vừa ôn hoà vừa kích thích, mùi hương phức tạp, nếu muốn hình dung về nó, Trần Thọ cảm thấy đây là mùi chanh trộn lẫn với muối biển.
Thực kỳ diệu, cậu có thể nhận được nhiều thông tin qua việc ngửi tin tức tố, như đây chính là tin tức tố của cậu, như cậu đang đến kỳ phát tình, như chủ nhân của tin tức tố này đang ở trạng thái thích hợp thụ thai…đấy.
Trần Thọ nuốt nước miếng, cậu cảm nhận được ác ý to lớn từ thế giới này.
Hai năm trước Trần Thọ như một B, cuối cùng hôm nay lại biến thành O.
Chính cậu lại nhận thấy tin tức muốn hấp dẫn giống đực, muốn thụ thai từ tin tức tố của bản thân, thật đáng sợ Những thứ này vốn không phải là mong muốn của cậu, là bản năng của cơ thể này
Mông của Trần Thọ lại co rút một trận, cậu cảm nhận được sự đau đớn quá mức kịch liệt, không nhịn được mà rên lên một tiếng.
Lúc trước khi cậu kiểm tra tuyến thể, cậu không có nhìn báo cáo kiểm tra đo lường của bản thân.
Hiện tại chắc Triệu Văn Hổ đang cười nhạo cậu không hiểu cái gì, xem cậu là kẻ ngốc lỗ mãng O.
⬅ Trước Tiếp ➡