Trần Thọ mơ màng, cả người khó chịu, Mạnh Tân Phàm đi lúc nào cũng không biết.
Cậu chỉ nhớ rõ trên mặt được một đôi môi mềm mại hôn.
Còn nghe thấy Mạnh Tân Phàm nói “Xin lỗi, tôi phải đi trước.”
Trên người cậu được rửa sạch qua loa một chút, sau đó được bọc trong chăn.
Trần Thọ giãy dụa sờ điện thoại, gọi cho Đường Niệm.
“A lô.” Giọng mũi dày đặc, âm thanh mơ hồ, Trần Thọ nghe mà tự thấy mình đáng thương.
Mạnh Tân Phàm chết tiệt. Mấy năm không gặp càng ngày càng tra, rút chim phát biến luôn. Trần Thọ hung hăng đấm tên tiểu nhân này ở trong lòng.
“Sao đấy?” Đường Niệm hỏi.
Trần Thọ nghe thấy bên kia hơi ồn ào, chắc là nghỉ giữa tiết, cậu hỏi “Tan học cậu có thể tới chăm sóc tôi một chút được không? Tôi hơi khó chịu.”
Đường Niệm lập tức trả lời “Ấy để tôi tới luôn ” Cậu ta cúp điện thoại, ôm ngực, bị sự đáng yêu của Trần Thọ chọt mạnh vào tim rồi.
Trần Thọ cho rằng phải chờ đến lúc tan học chiều, kết quả chốc lát sau Đường Niệm đã tới rồi.
Cuối cùng Đường Niệm lại phát hiện bác sĩ trường bị nhốt trong phòng khám bệnh của mình.
Bác sĩ trường mặt đen sì đi theo sau, Đường Niệm vừa mở cửa ra đã bị khiếp sợ.
Cậu lập tức đóng cửa lao vào.
Bác sĩ trường gọi từ bên ngoài “Em làm gì đấy?”
Đường Niệm ngửi thấy mùi chất dẫn dụ dây dưa vào nhau hẵng còn chưa tan đi trong không khí, chuyện gì đã phát sinh không cần nói cũng biết, phản ứng đầu tiên của cậu chính là thôi xong, vườn dưa bị người ta trộm mất rồi.
Bác sĩ gõ gõ cửa nhưng không nhận được phản hồi, nhắc nhở vài câu thì đi.
Đường Niệm không thể tin nổi, bịt mũi vội vàng chạy tới bên cạnh Trần Thọ, thấy khuôn mặt nhỏ của Trần Thọ đỏ bừng mà đong đầy nước mắt “Cục cưng, cậu không sao chứ?”
Trần Thọ chưa kịp trả lời, Đường Niệm đã vén chăn lên nhìn mông cậu, hai mắt cậu ta chằm chằm, thì thầm tự nói “Thật là kịch liệt.”
Đường Niệm đỏ hồng mắt “Tôi xin lỗi cậu nhiều lắm, Thọ Thọ, tôi không chăm sóc tốt cho cậu.”
Trần Thọ vội vàng an ủi cậu ta “Không phải, không liên quan đến cậu đâu, là tự tôi…” Nói được một nửa Trần Thọ lại lạc giọng nói “Là do tôi, dù sao cũng là bản thân tôi xứng đáng.”
Sau đó Trần Thọ kể lại mọi chuyện, cảm thấy Mạnh Tân Phàm khốn nạn lòng dạ hiểm độc như vậy chính là muốn theo đuổi cậu.
Tra ai cũng đừng tra đến anh em tốt của mình chứ Tôi rõ ràng là thân O tâm hồn A
Đường Niệm phải gọi cho Triệu Vân Hổ và Ngụy Viễn Hoa. Trần Thọ không cho, nhưng lại không chịu nổi cậu ta.
Bởi vì Đường Niệm yếu ớt hô to về phía cậu “Cậu đã thành cái dạng gì rồi Nằm yên đi Đừng động đậy ”
Đường Niệm nắm tay cậu, nhìn dáng vẻ ốm yếu của cậu “Cậu có gì không thoải mái thì nói với tôi, nói ra sẽ dễ chịu hơn chút đấy.”
Thực ra so với thương tâm, cậu ta càng phẫn nộ nhiều hơn, dù sao cũng là người quen phạm án.
Trần Thọ bấy giờ chỉ muốn hỏi “Tôi sẽ mang thai sao?”
Đường Niệm thực cẩn thận hỏi “Người kia, cậu ta bắn ở trong à?”
Trần Thọ lắc đầu. Nếu Mạnh Tân Phàm mà dám, ngày mai cậu sẽ đánh gãy cái chân chó của hắn.
Không phải, nếu là tôi làm ra chuyện này, nhất định phải bị đánh gãy chân.
Đường Niệm thở phào “Cậu yên tâm, không bắn ở trong thì không sao đâu.”
Đường Niệm gọi điện thoại cho Triệu Vân Hổ tới trước.
Triệu Vân Hổ đeo cặp, thở hồng hộc tiến vào. Mặc dù Đường Niệm đã mở cửa sổ cho thoáng khí, nhưng chất dẫn dụ quá kịch liệt và quá nồng, Triệu Vân Hổ vẫn bị chất dẫn dụ của siêu A làm cho ngẩn ra.
Mùi hương chất dẫn dụ dài lâu, ám chỉ các chủ nhân đã thân mật với nhau cả buổi chiều.
Đường Niệm cũng đã bị ảnh hưởng mà sắc mặt hơi đỏ lên, vẻ mặt mất mát ngồi ở bên cạnh.
Triệu Vân Hổ về phòng ngủ cầm theo một bộ quần áo tới. Cậu ấy đóng cửa lại, rồi trực tiếp ném ba lô về phía Trần Thọ.
Đường Niệm lập tức đứng lên, quát một tiếng “Triệu Vân Hổ ”
Trần Thọ xua xua tay ý bảo không đau.
Triệu Vân Hồ sầm mặt nhìn Trần Thọ, nhìn đến mức Trần Thọ cũng thấy hơi chột dạ.
“Không phải đã nói cậu đừng có ở bên cạnh A sao ? Bảo cậu chú ý tên Cao Bằng kia Mẹ nhà cậu có não hay không thế?? ”Triệu Vân Hổ rống giận đấm một quyền lên giường, dọa Trần Thọ sợ tới mức co rụt lại, suýt nữa nhảy dựng lên, rồi lại bởi vì đau eo nên lại nằm liệt về chỗ cũ một cách khó coi.
Trần Thọ vừa rồi đã giải thích sơ sơ cho Đường Niệm một lần, đại khái là bạn cậu tới đây tìm cậu rồi phát sinh chuyện ngoài ý muốn như vậy, sau đó bị Đường Niệm quở trách một lần.
Nhưng không có nghĩa cậu nguyện ý bị Triệu Vân Hổ nói như vậy.
Trần Thọ khó chịu mà cãi lại “Lúc đó cậu đã biết Cao Bằng là người như nào rồi chắc? Mà cũng không phải Cao Bằng…”
Nói đến đây, Trần Thọ bỗng nhiên ý thức được nếu không nhờ sự kiện ngoài ý muốn kia làm Cao Bằng đeo rọ mõm, chiều nay có lẽ…
Trần Thọ rùng mình một cái, bắt đầu nghĩ mà sợ.
Nếu thật là như vậy, cậu ngược lại tình nguyện trao lần đầu tiên cho Mạnh Tân Phàm.
Triệu Vân Hổ thấy những cánh hoa chưa được dọn đi ở trên mặt đất, cười lạnh một tiếng nói “Tôi đã tận mắt thấy bó hoa hồng kia bị cậu ta xé ra ném vào thùng rác, thế thì là người tốt chỗ nào? Tôi đã từng nhắc nhở cậu rồi.”
Trần Thọ nhớ lại giữa trưa Triệu Vân Hổ nói đến Cao Bằng với vẻ mặt ghét bỏ kia, may không phải là ghét bỏ mình…
Trần Thọ mạnh miệng, nhìn dáng vẻ này của Triệu Vân Hổ, cậu sẽ không nói chuyện đàng hoàng, cũng không nhìn Triệu Vân Hổ, chỉ mờ mịt trợn trắng mắt “Không sao cả, làm một lần mà thôi.”