⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Thọ cúp máy, cậu vô cùng hoảng loạn.
Cậu không ngờ rằng Mạnh Tân Phàm đã biết từ lâu. Nhưng xét cho cùng, Mạnh Tân Phàm vốn đã rất thông minh.
Trần Thọ thực sự đã nảy ra suy nghĩ chạy về phòng ngủ, nhưng hai cái chân cậu mềm oặt, không thể dùng sức, đầu óc thì mê man, suy nghĩ không nhất quán. Vừa mới đang nghĩ chạy về phòng ngủ như thế nào, bây giờ lại nghĩ chuyện xấu Mạnh Tân Phàm đã làm khi xưa.
Cơ thể Trần Thọ càng ngày càng lười.
Có thể là do ánh mặt trời sau trưa quá ấm áp, cũng có thể là do kỳ đầu tiên quá mạnh mẽ.
Lạch cạch.
Cửa mở.
Trần Thọ thu hồi tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Bỗng cậu mất hết sức lực, điện thoại còn sáng màn hình rơi xuống khỏi mép giường.
“Cộp.” Dừng ở trên mặt đất.
Tiếng bước chân vang lên, một bàn tay nhặt điện thoại Trần Thọ lên.
Trần Thọ bị ánh mắt trời chiếu vào mắt, cậu nheo mắt lại lau nước mắt, hơi không thấy rõ mặt người kia.
“Tân Phàm?” Sao mặt lại có vệt đen thế kia?
Người tới nói chuyện “Là bạn trai anh à?”
Trần Thọ mở to hai mắt.
Trần Thọ cố gắng ngồi dậy, thấy Cao Bằng nâng một hộp đồ ăn và hoa tươi đến gần.
Cậu thấy hơi ngoài ý muốn mà lùi lại về sau, chạm tới đầu giường. Dựa vào đồ vật giúp Trần Thọ thấy yên tâm hơn một chút, cậu hỏi “Tiểu Cao, cậu không đi nghỉ trưa à?”
Cao Bằng kéo ghế qua, đặt hoa tươi lên tủ đầu giường và mở nắp hộp đồ ăn.
Mùi bánh rán và thịt tỏa ra.
Trần Thọ ngửi thấy mùi dầu mỡ thì suýt nôn ra, dạ dày bắt đầu co rút, cậu che kín miệng “Ê, mau bỏ cái đó ra đi.”
Cao Bằng khẽ ngửa đầu hít sâu một hơi, say mê cảm thán “Thơm quá.” Nói rồi lại còn nhìn về phía sau cổ Trần Thọ.
Lúc này Trần Thọ mới ý thức được điều gì, cậu đột nhiên đưa tay che kín sau cổ mình. Tuyến thể nóng hầm hập đang tỏa ra mùi hương mê người, căn bản không che nổi.
Trần Thọ cuối cùng cũng nhận ra được chỗ sai sai, cậu xụ mặt xuống “Mời cậu đi ra ngoài. Chỗ này không cho phép A tiến vào.”
Cao Bằng cười cười, ngâm nga, hắn dùng thìa xúc một miếng thịt kho tàu đưa tới bên miệng Trần Thọ “Bây giờ cơ thể học trưởng không khỏe, em phải chăm sóc thật tốt cho anh.”
Trần Thọ tránh khỏi thìa thịt này, suýt nữa thì nôn ra rồi, song cậu lại bị Cao Bằng ấn cái gáy nhét thẳng vào miệng. Sức mạnh cách xa khiến Trần Thọ căn bản không cách nào giãy dụa nổi.
Đầu lưỡi bị thìa sắt cứa vào, niêm mạc cũng bị tổn thương khiến cậu đau nhức. Miếng thịt mỡ kia rơi vào miệng cậu lập tức khiến dạ dày Trần Thọ co rút.
Cậu bị Cao Bằng bịt kín miệng lại, cứng rắn phải nuốt cả miếng thịt này xuống.
Trợn mắt nôn không ra, ngoài miệng Trần Thọ cũng toàn là mỡ.
Cậu dùng sức đẩy Cao Bằng, hai mắt bởi vì phản ứng sinh lý mà đỏ lên, nhìn Cao Bằng như nhìn tên điên “Cút ”
Cao Bằng cũng nhìn Trần Thọ, hắn cúi người ghé lại gần cậu, ánh mắt ngưng tụ trên đôi môi trong suốt của cậu.
Trần Thọ định dịch người lùi về sau, cái gáy lại bị ấn mạnh trở về.
Bờ môi lạnh băng chạm vào mặt cậu. Xuyên qua khe hở, cậu thấy được Cao Bằng hơi mở miệng, lộ ra vài chiếc răng sắc nhọn.
Cậu ta muốn đánh dấu mình.
Trái tim Trần Thọ co rút một trận.
Mấy cây gậy sắt nọ đã ngăn hắn lại, Cao Bằng đột nhiên đứng lên, ném hoa lên đất cho hả giận.
Hắn thở hổn hển như mãnh thú. Một lát sau, thấy Trần Thọ trên giường bệnh đang lạnh mặt, hắn ta lại cười cười.
“Học trưởng dưỡng thương cho tốt nhé, em bên này sẽ chuẩn bị cho tốt rồi lại đến thăm anh sau.”
Trần Thọ đáp lại “Không cần cậu phải đến thăm tôi lần nữa đâu.”
Sau khi Cao Bằng rời đi, Trần Thọ lau khô miệng, run rẩy vuốt tuyến thể của mình.
Trong không khí, ngoài chất dẫn dụ của cậu ra, còn trộn lẫn dẫn dụ của A, chúng hòa quyện vào nhau truyền đạt tin tức du͙c vọng.
Dây dưa không màng đến ý nguyện của chủ nhân.
Đến khi cảm xúc kinh hoảng lui xuống, Trần Thọ mới phát hiện bản thân đã bắt đầu nóng lên.
Mạnh Tân Phàm dựa theo tin nhắn Trần Thọ mà đi sâu vào trong. Hắn mở cửa phòng bệnh chuyên dụng nhỏ dành cho O ra, lúc vào còn lẩm bẩm một câu “Sao không có ai bảo vệ chỗ này vậy?”
Bước vào ngửi thấy mùi chất dẫn dụ nồng đậm làm Mạnh Tân Phàm ngây ngẩn cả người.
Chăn được để ở một bên, dưới ánh mặt trời nom mềm mại như bông, cánh hoa hồng kiều diễm ướt át rơi ở mọi nơi, thoạt trông vô cùng non mềm.
Làn da trần của Trần Thọ trên giường trông cũng non mềm không kém.
Ánh mặt trời chiếu lên làn da, làm nó tựa như trắng nõn nà.
Trần Thọ nằm ở trên giường, nóng đến mức đầu óc mê man. Cậu vén áo mình lên, thậm chí còn định cởi chiếc quần lót duy nhất dưới thân mình, trong miệng cũng lẩm bẩm gì đó không nghe rõ.
Trần Thọ phát hiện Mạnh Tân Phàm, cậu dừng động tác lại định bụng mặc quần áo lên, nhưng lại phát hiện quần ngoài và chăn đều không thấy đâu nữa, cậu hoang moang chống mông đi tìm.
⬅ Trước Tiếp ➡