Vào Dục Tông Học Yêu Đương
Chương 9,10: Ngươi khác với bọn họ.
⬅ Trước Tiếp ➡
o O o
Trình Như Phong vốn là muốn ở nhà mấy ngày bồi bọn người Bạch Ánh Sơn, nhưng không ngờ rằng căn bản là không được yên ổn.
Nàng đã đánh giá thấp lòng muốn bám víu của mọi người đối với Tiêu trưởng lão.
Người thường xưa nay không gặp được Tiêu trưởng lão, nhưng nếu hắn đã thu đồ đệ, có thể gặp đồ đệ của hắn tạo mối quan hệ đương nhiên cũng là tốt.
Biệt viện Tiêu gia người bình thường không dám đi, nhà của đồ đệ còn không thể đi sao?
Từ ngày thứ hai sau khi Trình Như Phong trở về, người tới bái phỏng nối liền không dứt.
Người không quen biết hay không liên quan, nàng đương nhiên có thể không gặp, nhưng người trước kia đã có thiện ý trợ giúp nàng như Trần chấp sự, Đặng chấp sự như vậy, thì không thể cự tuyệt ngoài cửa.
Đặng chấp sự cảm khái nói: “Phong đan sư vừa tới hội Đan sư, ta liền biết tuyệt phi vật trong ao, hiện giờ quả nhiên được Tiêu trưởng lão coi trọng, lên thẳng cửu tiêu."
Trần Cửu Xương liếc y một cái, cái vị họ Đặng quản sự Chu Tước Đường này, phát nhiệm vụ luyện đan, từ trước đến nay nhìn người như nhìn đồ ăn trên đĩa, không có lợi thì không dậy sớm.
Y đối với Trình Như Phong nhìn với cặp mắt khác, là bởi vì lúc trước nàng đi cùng với Trần Cửu Xương, lại trẻ tuổi, muốn nhân lúc nàng còn chưa nổi bật muốn tạo ấn tượng tốt, hiện giờ ngược lại nói giống như là mình có tuệ nhãn nhận biết châu ngọc vậy.
Có điều chính Trần Cửu Xương cũng là có tâm tư như vậy, nên không chế giễu, hắn chỉ lo lắng họ Đặng muốn lấn trước mình, vội vàng cũng nói: “Ai nói không phải đâu? Lúc trước ta ở bên Tiêu trưởng lão phát lệnh bài đan sư, cũng chỉ có một mình Phong đan sư được Tiêu trưởng lão hỏi nhiều một câu.”
Đây là cho thấy hắn có quan hệ gần với Tiêu trưởng lão, cũng nhắc nhở Trình Như Phong bọn họ quen biết nhau từ sớm.
Trình Như Phong có chút cạn lời, nhưng cái gọi là nhân tình tới lui qua lại, còn không phải là như vậy sao?
Nàng cũng cười cảm tạ hai vị chấp sự lúc trước đã trợ giúp chiếu cố, lại tỏ vẻ về sau có cơ hội gì thì sẽ nhất định nghĩ đến bọn họ trước tiên.
Loại lời này đương nhiên cũng là khách sáo, người khác biết nàng là đồ đệ của Tiêu trưởng lão, còn nàng chẳng lẽ không biết tình cảnh của mình sao?
Có thể có cơ hội cái rắm.
Có điều đối với hai người họ mà nói, lời khách sáo cũng là đủ rồi.
Có thể ở hội Đan sư làm chấp sự, đương nhiên ai ai cũng thạo đời, bọn họ cũng sẽ không phải nhất định phải muốn Trình Như Phong đáp ứng điều kiện gì ngay trong ngày hôm nay, bất quá là tới quét cái mặt, để Trình Như Phong gia tăng ấn tượng một chút mà thôi.
Nói xong việc này bọn họ lại trò chuyện về hội Đan sư.
Lúc trước Trình Như Phong thiếu chút nữa bị bắt lại, tuy rằng nói Tiêu trưởng lão lên tiếng, sau đó hội Đan sư cũng có một loạt xử lý, nhưng cũng không có người đặc biệt tới nói cho Trình Như Phong biết chi tiết, nàng còn khá tò mò.
“Sau đó Ngụy Hi như thế nào?”
Hai vị chấp sự không hẹn mà cùng sửng sốt một cái, sau đó liền nhìn về phía Khuê Túc đang ngồi ở bên cạnh Trình Như Phong.
Mọi người đều biết Ngụy Hi với Tiêu trưởng lão có quan hệ sâu xa, lúc trước Trình Như Phong ở Tàng Thư Các có tiếp xúc với Ngụy Hi thì cũng thôi đi, sau đó nàng đã là môn hạ của Tiêu trưởng lão rồi, thế mà còn quan tâm Ngụy Hi?
Khuê Túc thị vệ tâm phúc của Tiêu trưởng lão còn ở bên cạnh đấy.
Trình Như Phong cũng theo đó mà nhìn về phía Khuê Túc, "Sao thế? Còn có quan hệ với Khuê Túc đại nhân à?”
“Không có quan hệ với ta, ta cũng không biết việc này.” Khuê Túc vẫn duy trì vẻ mặt lãnh đạm đối với người ngoài, nhưng vẫn trả lời một câu, khi ấy y còn chưa trở về. Y dừng một lát, lại hướng hai gã chấp sự nói, “Hỏi các ngươi cái gì thì trả lời cái đó đi.”
Dù sao bí mật quan trọng nào đó của hội Đan sư cũng không phải thứ mà những chấp sự nhỏ bé như bọn họ có thể biết được, còn cái khác tự nhiên cũng không có gì không thể nói.
“Đúng vậy.” Trần Cửu Xương đáp, lại giải thích một câu, "Nói cho cùng Ngụy Hi đã từng đắc tội Tiêu trưởng lão, chúng ta xưa nay đều không thèm để ý.”
“Hắn bị phạt ở Tàng Thư Các chính là gieo gió gặt bão.” Đặng chấp sự bổ sung, “Chuyện ngày đó, là Trương chấp sự có ân oán với Ngụy Hi, nên kiếm chuyện. Hiện giờ họ Trương đã bị khai trừ khỏi hội Đan sư, thu hồi ấn giám đan sư. Còn về Ngụy Hi…… Tuy nói là bị người hãm hại, nhưng Phong đan sư vào nhầm tầng Tàng Thư Các, là do hắn trông giữ bất lực, vi phạm quy định, cho nên lại bị phạt thêm một trăm năm nữa, chỉ có thể ở kho sách sửa sang lại thư tịch, không thể tiếp xúc với các Đan sư đến đọc sách nữa.”
Trình Như Phong nhướng mày, thật không hổ là Tu chân giới, trừng phạt đều là ấn “Trăm năm” tới tính. Nếu là một người có tu vi thấp một chút, chỉ sợ làm chưa mãn kỳ thì đã mãn thọ rồi.
Trương chấp sự chính là cái người ngày đó tới bắt nàng, muốn nói gã chính là chủ mưu, Trình Như Phong không mấy tin tưởng.
Nàng cùng gã xưa nay không quen biết, gã cũng không có khả năng biết Trình Như Phong đang xem sách gì, sao có thể chuẩn xác như vậy mà liệt kê ra những quyển mà nàng muốn đọc?
Huống chi chỉ là một chấp sự, lấy biểu hiện ngay lúc đó của gã, cho dù "có oán” như thế nào, cũng không có khả năng thật sự dám cứng đối cứng với Ngụy Hi vị tiền trưởng lão tu vi còn ở Hóa Thần.
Trừ phi sau lưng có người khác nhờ cậy.
Kết quả không ngờ tới Tiêu trưởng lão nhúng tay, chỉ có thể đẩy gã ra chịu tội thay.
Đặng cầm sự nếu nói như vậy, thì kết quả cuối cùng mà hội Đan sư xử lý chính là như vậy, Tiêu trưởng lão bên kia nếu lúc ấy không có dị nghị, Trình Như Phong lúc này đương nhiên cũng không có khả năng nói thêm cái gì.
Chỉ là sau khi tiễn hai vị chấp sự, nàng vẫn là nhịn không được hỏi Khuê Túc: “Sư phụ và Ngụy Hi sao lại thế này? Có thâm cừu đại hận à, một vị trưởng lão biến thành tạp dịch còn muốn tiếp tục phạt thêm?"
Khuê Túc nhíu mày, biện bạch thay cho Tiêu Chỉ, “Việc này hẳn là không có quan hệ với công tử. Tuy rằng lúc trước ta không có mặt ở đây, nhưng lấy cá tính của công tử, sẽ không hỏi đến loại việc cỏn con này.”
Vừa bị phạt thêm một cái là phạt một trăm năm đó, ở trong miệng y vậy mà là "việc nhỏ”.
Trình Như Phong bĩu môi một cái.
Khuê Túc nhìn ra nàng đang khinh thường, giải thích nói tiếp: “Đại đa số là do những người trong hội Đan sư tự tiện phỏng đoán. Cũng giống như công tử thu nàng làm đồ đệ, sẽ có người vội vàng tới lấy lòng nàng. Nếu như công tử không thích người nào đó, tự nhiên cũng sẽ có người đi bỏ đá xuống giếng. Chính công tử kỳ thật chưa chắc sẽ thật để ý. Điều này cũng đúng, rốt cuộc cho dù là tu sĩ, cũng sẽ có tư tâm lợi dục, tự nhiên sẽ có người không thiếu nịnh nọt phủng cao đạp thấp."
"Có hắn ở đây, Ngụy Hi đừng mơ tưởng ra khỏi Tàng Thư Các, chẳng lẽ không phải chính sư phụ nói sao?”
Khuê Túc nhíu mày càng sâu, “Nàng nghe lời này từ đâu? Đối với Ngụy Hi, nguyên bản lời nói của công tử không phải như thế."
"Lãnh lục tiểu thư nói." Trình Như Phong không chút do dự bán Lãnh Minh Trinh, lại tò mò hỏi, “Nguyên bản lời nói là gì? Bọn họ rốt cuộc sao lại thế này?”
“Ban đầu giữa hai người, chỉ xem như là cuộc chiến về học thuật cùng lý tưởng. Nhưng sau khi Ngụy Hi so tài luyện đan bại bởi công tử, lại mắng công tử đức không xứng vị, có y thuật không có nhân tâm, quái đản biếи ŧɦái....."
Khuê Túc là người của Tiêu gia, tổng kết thật sự đơn giản, kỳ thật lúc trước Ngụy Hi mắng đến càng khó nghe.
Việc này kỳ thật cũng không phải là bí mật, thời trẻ có rất nhiều người hâm mộ Tiêu Chỉ và Ngụy Hi, tỷ thí cũng là công khai, người biết việc này rất nhiều. Chỉ là qua nhiều năm như vậy, e ngại địa vị hiện giờ của Tiêu Chỉ, Ngụy Hi lại nghèo túng, nên không nhắc nhiều đến mà thôi.
Trình Như Phong chỉ cảm thấy Ngụy Hi mắng rất đúng.
Tiêu trưởng lão còn không phải là người như vậy sao?
Với thái độ coi người thành công cụ nghiên cứu của hắn, nếu là ở kiếp trước của nàng, nhất định sẽ là nhà khoa học biếи ŧɦái mặt không đổi sắc làm thí nghiệm trên cơ thể người.
“Cho nên sư phụ liền đem Ngụy Hi đi làm tạp dịch?”
Khuê Túc lắc đầu, “Là tự Ngụy Hi yêu cầu. Lúc sau y gặp phải một người bệnh, cứu trị không đúng cách, chẳng những người chết, còn tạo thành một trận ôn dịch, lan đến hơn vạn người. Lòng đầy tự trách lại bị những người trong hội Đan sư công kích. Y liền từ chức trưởng lão, tự nguyện trông coi Tàng Thư Các chuộc tội, không còn luyện đan hành y khám bệnh."
"Công tử nói, y tinh quái làm vẻ ta đây rồi lại tính tình yếu đuối vô năng, nên cả đời ngốc tại Tàng Thư Các."
Trình Như Phong: ...
Cái này khác xa với ý tứ của Lãnh Lục tiểu thư.
Bởi vì Khuê Túc là người một nhà với Tiêu Chỉ, hay là truyền qua truyền lại câu chuyện đã khác xưa?
“Công tử không thích Ngụy Hi là thật, nhưng không tới nước thâm cừu đại hận gì, y còn với không tới." Khuê Túc tiếp tục nói, “Mấy năm nay y thành thật ở Tàng Thư Các, công tử căn bản không có với tay qua, ta cảm thấy nếu không có người cố ý nhắc tới, công tử cũng sẽ không nhớ đến người này. Hơn nữa mỗi lần khảo hạch đều sẽ xuất hiện đan sư ưu tú thiên phú hơn người, một người vốn dĩ thực lực không đủ hiện tại còn là phế nhân luyện đan không được, đối với công tử mà nói không có bất kỳ ý nghĩa gì."
Những lời này quá có sức thuyết phục. Trình Như Phong thực tán đồng gật đầu.
Đối với Tiêu trưởng lão mà nói, "người" cái thứ này, đại khái chỉ phân thành hai loại “Hữu dụng” cùng “Vô dụng".
Người vô dụng, cả một cái dư quang hắn cũng khinh thường cho.
o O o
“Ánh Sơn……”
Một giọng nói ngọt ngào tràn ra từ đôi môi anh đào hồng hào, âm cuối kéo thật dài, giống thở dài, lại giống như câu dẫn.
Bạch Ánh Sơn từ giữa hai ngực nàng ngẩng đầu lên hôn lấy môi nàng, cái lưỡi mới vừa liếʍ đầṳ ѵú lại câu lấy cái lưỡi đinh hương của nàng dây dưa liếʍ mυ"ŧ.
Hơi thở thô nặng cũng giao triền cùng nhau, kiều diễm nóng bỏng.
Mộng Ngư Tiều dán lên thân thể nàng từ phía sau, cọ cọ cơ ngực rắn chắc lên trên lưng nàng, “Hiện giờ tiểu Trân Châu khó được trở về một chuyến, cũng không nên nặng bên này nhẹ bên kia.”
Trình Như Phong quay đầu liếc y một cái, rồi xoay eo dán lên trên người y.
"Cái kia của ngươi còn ở bên trong ta đó, nói nặng bên này nhẹ bên kia cái gì?”
Côn ŧᏂịŧ của Mộng Ngư Tiều đúng là đang cắm ở hậu huyệt ấm áp chật hẹp của nàng, lúc này bị nàng dùng sức kẹp một cái, chỉ sảng đến da đầu tê dại.
Y lại cố kiềm nén, chỉ chôn sâu bất động ở trong cơ thể nàng, cúi đầu cắn nhẹ lên gáy nàng, nửa thật nửa giả ủy khuất hề hề nói: “Sao nàng không kêu tên ta……”
Trình Như Phong bị y cắn đến vừa tê vừa ngứa, không khỏi rêи ɾỉ ra tiếng.
Bạch Ánh Sơn lại thò đến gần hôn lên môi nàng.
Trình Như Phong véo eo hắn một cái.
Nàng đương nhiên biết hắn chính là cố ý, nhưng mà nàng cũng không bận tâm đến mức độ tranh giành tình cảm của các nam nhân. Có lẽ chính bọn họ cũng không để ý nhiều.
Bất quá là thuận miệng làm nũng, để cho nàng nhớ đến họ.
Nên như thế nào vẫn là sẽ như thế nấy.
Nhưng lúc này Mộng Ngư Tiều ngược lại giống như cố chấp phi thường, cắm ở trong hậu huyệt của nàng, không động đậy chỉ cảm thụ kɧoáı ©ảʍ cọ xát do động tác đưa đẩy của Bạch Ánh Sơn từ phía trước cách một vách tường mỏng, y cúi người như có như không hôn lưng nàng.
Rõ ràng toàn bộ hạ thân đều bị lấp đầy, rõ ràng du͙© vọиɠ thô dài nổi lên gân xanh của Bạch Ánh Sơn mạnh mẽ thọc vào rút ra ở trong hoa huyệt khít khao đã làm cho nàng kɧoáı ©ảʍ liên tục xuân thủy như thủy triều dâng cao, nhưng Trình Như Phong vẫn dần dần sinh ra một chút không thỏa mãn.
Nàng xoay người ra sau hôn Mộng Ngư Tiều.
Mộng Ngư Tiều trái lại né tránh.
“Được rồi, Vân Tiểu Cửu……” Trình Như Phong trở tay kéo tay y qua, đặt tới bên môi hôn một cái, “Được rồi a Tiều…… Dỗi cái gì vậy? Ta nào có không gọi tên ngươi? Ngoan tiểu Cửu, ngươi động đậy đi……”
Mộng Ngư Tiều lúc này mới thẳng lưng chuyển động, côn ŧᏂịŧ nóng bỏng cứng rắn rút ra, lại xông thẳng đến cùng, phối hợp với Bạch Ánh Sơn, một cái lại một cái, chỉ va chạm vào nơi mẫn cảm nhất của nàng.
Trình Như Phong thực mau đã bị đưa lên cao trào, thét lên xụi lơ ở trên người nam nhân.
“Sướиɠ không, thoải mái không?” Mộng Ngư Tiều thoáng hoãn lại, toàn bộ thân thể dán lên nàng, dùng hành động vuốt ve cùng cọ xát để kéo dài dư vị kɧoáı ©ảʍ của cao trào, còn ngậm vành tai của nàng, mơ hồ không rõ mà nỉ non, “…… kêu tên ta lần nữa đi…… Ta thích nàng kêu tên của ta……”
“A Tiều.” Trình Như Phong gọi y.
Mộng Ngư Tiều dò đầu qua hôn lấy môi nàng.
Đầu lưỡi xâm nhập vào khoang miệng nàng, cường thế bá đạo, rồi lại cực kỳ có kỹ xảo.
Trình Như Phong bị hôn đến hầu như thở không nổi, thân thể càng mềm mại hơn.
“Vân Tiểu Cửu,” nàng thở hổn hển, lại kêu y, “Có chuyện gì xảy ra với ngươi hôm nay vậy?”
Mộng Ngư Tiều lại dùng sức đưa đẩy lần nữa, ở trong tiếng rêи ɾỉ phá thành mảnh nhỏ, y thỏ thẻ nói: “Ta nghe nói nàng ở Tiêu gia…… Trước nay đều không gọi tên bọn họ ……”
Cái chuyện này…… Đại khái cũng chỉ có thể nghe nói từ chỗ Khuê Túc chứ nghe ở đâu?
Trình Như Phong cau mày một cái, Khuê Túc sao vậy?
Đường đường là tu sĩ Hóa Thần, thế mà già chuyện với người khác về việc này, thích hợp à?
Có điều bây giờ cũng không phải là lúc truy cứu cái này.
Trình Như Phong lại trở tay bắt lấy tay Mộng Ngư Tiều lần nữa, mười ngón giao nhau, nhẹ giọng nói: “Ngươi đương nhiên khác với bọn họ.”
Trấn an Mộng Ngư Tiều, nàng cũng không quên Bạch Ánh Sơn, nắm tay Mộng Ngư Tiều, lại dán mặt lên trên ngực Bạch Ánh Sơn, “Các ngươi, đều không giống nhau.”
Bạch Ánh Sơn có chút bất đắc dĩ mà câu khóe miệng, nhưng rốt cuộc cũng không nói gì thêm, dịu dàng hôn lên tóc nàng, động tác ở nữa người dưới càng thêm hung mãnh, du͙© vọиɠ nóng hổi mỗi một lần đều đâm hết vào, chống lên hoa tâm của nàng nghiền mạnh.
Mộng Ngư Tiều cũng không quấy rối nữa, nắm chặt tay Trình Như Phong, phối hợp cùng với Bạch Ánh Sơn động tác của y cũng trở nên mạnh bạo.
Kỳ thật y biết Trình Như Phong đối đãi y khẳng định khác với những người của Tiêu gia, nhưng muốn nghiêm túc mà nói, y với nhóm người Bạch Ánh Sơn, kỳ thật cũng không giống nhau.
Lúc đầu huynh đệ bọn họ bất quá cũng chính là do Yến Vân cố nhét cho nàng. Ca ca còn thích người khác, còn luôn muốn rời đi.
Trước kia Trình Như Phong cũng nói qua rất nhiều lần muốn thả bọn họ đi.
Hiện giờ cái phần “Không giống nhau”, rốt cuộc là xuất phát từ chỗ cảm tình, hay là bởi vì cái mạng của ca ca y?
Mộng Ngư Tiều cũng không dám hỏi. Y chỉ là muốn lưu lại.
Muốn lâu lâu dài dài, vĩnh viễn ở bên người nàng.
Thời điểm Trình Như Phong đạt cao trào lần thứ hai, thì Phương Lưu Vân đi vào.
Khó có được Trình Như Phong trở về một lần, buổi tối còn sẽ bị Khuê Túc chiếm, đương nhiên mọi người đều muốn nắm chặt hết thảy cơ hội cùng nàng ở bên nhau.
Tốc độ lao tới của Mộng Ngư Tiều càng nhanh hơn, tính toán bắn ra để nhường chỗ cho Phương Lưu Vân.
Nhưng Phương Lưu Vân không phải đặc biệt tới vì cái này, mà là có việc: “Lãnh Lục tiểu thư tới.”
Trình Như Phong vẫn còn ngây ngất sau cao trào, cũng chưa nghe rõ hắn nói cái gì.
Vẫn là Bạch Ánh Sơn hỏi: “Nàng ấy tới làm cái gì?”
“Nói là chúc mừng Phong chân nhân bái được danh sư, cố ý tới bù hạ lễ.”
“Trước đó không phải đã đưa lễ rồi sao?”
“Nàng ấy nói đó là Lãnh gia, lần này là lễ vật của nàng ấy." Phương Lưu Vân cũng hơi bất đắc dĩ, “Nàng ấy nói nếu như Như Phong không gặp nàng ấy, thì hôm nay sẽ chờ ở bên ngoài không rời đi.”
Trình Như Phong lúc này mới phục hồi tinh thần, nhíu mày không vui, “Vậy thì để cho nàng ấy chờ đi.”
Từ lúc bắt đầu khảo hạch Đan sư có xung đột với thị nữ Lãnh gia, sau đó có rất nhiều việc xảy ra, nàng không có một chút hảo cảm nào đối với Lãnh gia.
Đặc biệt là nghĩ tới vị Lãnh lục tiểu thư này có khả năng còn nhớ thương Bạch Ký Lam, trong lòng nàng liền càng phiền chán.
Bạch Ánh Sơn cũng nhíu mày, “Nếu thật sự để nàng ấy gióng trống khua chiêng chờ ở bên ngoài, người khác sẽ cảm thấy nàng mới bái Tiêu trưởng lão làm sư mà đã đắc chí càn rỡ."
Rốt cuộc là tiểu thư Lãnh gia được bồi dưỡng làm người thừa kế, lúc trước có lẽ hơi có chút tính kế, nhưng bề ngoài cũng không lộ ra chút nào, tới cửa tặng lễ còn bị người đối đãi như vậy, có thể sẽ tạo ra nhiều điều bàn tiếu.
“Càn rỡ thì càn rỡ." Trình Như Phong không để bụng.
Cái danh “Đồ đệ Tiêu trưởng lão” này của nàng, cũng không biết có thể sống qua một năm này hay không, quản người khác nói cái gì?
Nếu nàng có thể vượt qua, hoặc là nàng Kết Anh thành công, hoặc là quan hệ với Tiêu trưởng lão có thay đổi, vậy thì còn sợ người khác nói cái gì sao?
Ngươi xem chính Tiêu trưởng lão có sợ người khác nói hắn càn rỡ hay không?
Nàng nâng chân lên vòng quanh eo Bạch Ánh Sơn không cho hắn rời đi, thậm chí còn kéo Phương Lưu Vân lại đây. “Không cần để ý đến nàng ấy, nàng ấy thích chờ như thế nào thì cứ chờ như thế nấy, thích chờ bao lâu thì chờ bao lâu.”
Nàng vặn eo kẹp hút hai cây côn ŧᏂịŧ trước sau, tay còn lại cởi bỏ đai lưng Phương Lưu Vân sờ lên cái đùi rắn chắc của hắn, không muốn phân tâm với người không liên quan chút nào đang ở bên ngoài.
“Cho dù nàng ấy thật sự muốn gây ra động tĩnh gì, không phải còn có Khuê Túc ở đây sao? Tiêu trưởng lão lưu y lại, cũng không đến mức ngay cả cái nhà cũng giữ không được.”
Đột nhiên bị lôi ra.
Khuê Túc:....
Tuy rằng y cũng không muốn nghe lén lúc người khác đang làm việc, nhưng căn nhà nhỏ như vậy, bọn người Trình Như Phong cũng không thiết lập kết giới cách âm, còn chói lọi nhắc đến tên của y như vậy, lấy tu vi của y, muốn không nghe thấy cũng rất khó.
Y không phải được phái ở lại đây chỉ để trấn giữ nhà, đúng không?
°°° hết Q6-C9,10°°°
⬅ Trước Tiếp ➡